Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam

Điện Thư - Số 24
Tháng 7 năm 2004

Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ xin trân trọng kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện Tử, Cơ Quan Ngôn Luận và Độc Giả trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện và bài vở liên quan đến tình hình dân chủ Việt Nam. Như đã minh định qua bản thông cáo và thư ngỏ của Câu Lạc Bộ Dân Chủ trước đây, sự đàn áp thô bạo của cơ chế độc tài sẽ không làm chùn bước và bịt miệng được các tiếng nói tranh đấu dũng cảm cho nền dân chủ Việt Nam. Mọi liên lạc xin gửi về : caulacbodanchuvietnam@yahoo.com

Tin Ghi Nhận:

Đêm 10/7, vào lúc 21 giờ 30 phút, hơn 10 công an thuộc bộ công an và sở công an Hà Nội đã bất ngờ đến nhà ông Lê Hồng Hà khám nhà. Họ nói rằng họ nhận được thông tin ông Lê Hồng Hà đang lưu giử một tài liệu mới được tung ra của Thượng Tướng Nguyễn Nam Khánh Tuy nhiên, sau hai giờ lùng sục khắp nhà, họ không tìm thấy tài liệu đó. Nhưng họ đã tịch thu một tập tài liệu khác của ông Hà. Ông Lê Hồng Hà đã phản ứng mạnh mẽ hai điều:

Thứ nhất: đến khám nhà dân trong đêm, mà không có lệnh khám khẩn cấp, là vi phạm trắng trợn pháp luật Việt Nam.
Thứ hai: đến tìm tài liệu của ông Nguyễn Nam Khánh không có, lẽ ra công an phải xin lỗi, nhưng trái lại họ không những không xin lỗi mà còn thu các tài liệu khác của ông.

Cũng cần nói thêm rằng, mới đây, Thượng tướng Nguyễn Nam Khánh mới tung ra một tập tài liệu do chính ông viết, đề cập chi tiết vụ T4, một vụ do thế lực của Lê Đức Anh chủ muu nhằm vu khống nhiều nhân vật cao cấp khác của ĐCSVN, trong đó có Đại tướng Võ Nguyên Giáp, làm gián điệp cho nước ngoài. Ông Nguyễn Nam Khánh nguyên là thành viên của Ban Kiểm Tra trung ương, nên đã nắm rất rõ vụ này.

Theo một nguồn tin từ một nhân vật cao cấp của ĐCS, xin được giấu tên, sau khi tài liệu của ông Nguyễn Nam Khánh tung ra, Chủ tịch nước Trần Đức Lương, Chủ tịch quốc hội Nguyễn Văn An, Trương ban tổ chức Trung Ương Trần Đình Hoan đã khẩn cấp ra lệnh cho Bộ công an truy lùng, thu hồi tài liệu đó. Tài liệu đó đã đăng lại trên Ðỉện Thư Số 23 vừa qua.

Nguồn tin từ một nhân vật cao cấp trong quân đội cho hay, sau khi bức thư về vụ T4 của thượng tướng Nguyễn Nam Khánh được tung ra rộng rải, ông cựu chủ tịch nước Việt Nam, Lê Đức Anh đã "được" lực lượng công an canh phòng nghiêm ngặt 24/24 giờ. Cùng lúc đó, một nguồn tin khác tiết lộ, ông Nguyễn Chí Vịnh, con trai đại tướng Nguyễn Chí Thanh, con nuôi ông Lê Đức Anh, nguyên tổng cục trưởng tổng cục 2 đã bỏ trốn. Giới cựu chiến binh trong nước vô cùng thất vọng và phẫn nộ trước vụ bê bối chính trị mới được khui ra đó. Nhiều ý kiến cho rằng tội trạng Lê Đức Anh, Nguễn Chí Vịnh, Vũ Chính xứng đáng bị tử hình. Dư luận cũng đòi các ông Nông Đức Mạnh, Võ Văn Kiệt phải ra hầu tòa vì đã ký pháp lệnh tình báo và nghị định 96/CP phi pháp.

----- O -----

DỰ LUẬT NHÂN QUYỀN VN NĂM 2004,
MỘT NGUỒN SỐNG CHO ĐỒNG BÀO TRONG NƯỚC.

"Nhân quyền, là nguồn sống của đồng bào trong nước nhưng lại là tử huyệt của CSVN. Trong một thể chế độc tài, hắc ám và hà khắc như ở VN thì nhân quyền là thứ vũ khí mạnh mẽ và lợi hại nhất; nó sẽ đâm thủng và công phá cái thành trì CS thâm căn cố đế.

Nguyen Hai Son

Ngày 21/7/2004 báo Tuổi Trẻ Thành phố HCM đăng lời bình phẩm của bà Tôn Nữ Thị Ninh, phó chủ tịch Ủy Ban đối ngoại Quốc hội với tựa đề: “Nghị quyết nhân quyền VN của Mỹ rõ ràng là những hành động lạc lõng" thì người dân trong nước mới lờ mờ biết đến một dự luật liên quan đến cuộc sống của họ, một dự luật được biểu quyết cách xa họ nữa vòng trái đất. Không ai quý cái mà họ chưa bao giờ có, nhân quyền ở VN là một thứ giống như vậy; cho nên người dân trong nước chẳng hề tỏ một cảm xúc hay thái độ nào đối với nghị quyết trên cả. Tỉ lệ 323 phiếu thuận, 45 phiếu chống, nhưng bà Ninh cứ khăng khăng rằng: một vài nghị sĩ Mỹ đã khởi xướng và bảo trợ cho dự luật nhân quyền VN, làm xấu đi quan hệ giữa hai nước.

Để “Nghị quyết nhân quyền VN năm 2004” ra đời, bà con người Việt ở nước ngoài phải phân công tổ chức, tất bật vận động để các Hạ nghị sĩ Mỹ bỏ phiếu tán thuận. Vào thời điểm này, đoàn đại biểu của chính phủ CSVN cũng có mặt ở Mỹ, để vận động xóa bỏ nghị quyết (Chính bà Ninh đã thú nhận là ngày 14, 15 tháng 7 vừa qua, bà ta đã có mặt ở Mỹ). Một cuộc đấu tranh giành quyền lợi mong muốn giữa một bên là cộng đồng người Việt ở nước ngoài, đại diện cho 80 triệu dân trong nước và bên kia là chính phủ CS hắc búa, to bình chác. Một cuộc tác động đầy kịch tính và cuối cùng bà con Việt Kiều đã chiến thắng!

Sẽ là vô cảm, vô ơn! Nếu không có một người nào trong nước nói lên tiếng nói của mình, trước sự ra đời của nghị quyết này. Bởi vì nghị quyết liên quan đến số phận của những người đang ở trong lao tù CS, liên quan đến hòan cảnh của những con người đang dấn thân trên con đường đấu tranh vì dân chủ trong nước và ảnh hưởng đến 80 triệu dân VN.

Trứơc hết, tôi xin hỗn hào thay mặt những người đang đấu tranh cho nhân quyền trong nước xin chân thành biết ơn ông Christopher Smith, người đã đưa nghị quyết HR.1587 ra biểu quyết ở Hạ viện Mỹ; xin chân thành cám ơn những Hạ nghị sĩ Mỹ đã bỏ phiếu thuận cho nghị quyết. Xin chân thành cám ơn lương tri của lòai người đã hiểu rõ bản chất độc tài của CS. Quý vị đã nhìn thấy số phận của những con người đang nằm trong ngục tối mà không được đem ra xét xử; quý vị đã nhìn thấy cuộc sống và sinh họat của những người dân chủ ở VN khó khăn như thế nào; quý vị đã thấy được sự cùng cực của dân chúng VN ra sao ? Trong một quốc gia độc tài thì số phận của những người đấu tranh dân chủ như ngọn nến trứơc gió, chỉ chờ vụt tắt.

Ở đất nước của quý vị; việc biểu tình, chỉ trích chính phủ là một sinh hoạt trong đời sống chính trị hằng ngày. Nhưng ở đất nước chúng tôi thì dân chúng không được chỉ trích chính phủ; dù cho chính phủ đó thối nát, tham nhũng và lừa bịp. Chính phủ sai trái, nhưng bất cứ ai phản đối sẽ bị bỏ tù hoặc chí ít cũng bị câu lưu về cái tội dám chống đối chính quyền. Quyền lực của nhà nước CS to lớn và tàn bạo đến mức làm câm lặng tất cả những tiếng nói phản kháng của dân chúng.

Nghị quyết HR. 1587 là một bước tiến nữa trong quan hệ Mỹ – Việt Nam, nó cũng giống như việc thúc đẩy quan hệ thương mại song phương, học bổng dành cho sinh viên VN du học ở Mỹ, tiền viện trợ 10 triệu USD phòng chống AIDS … nói chung nó làm cho bộ mặt xã hội VN sáng sủa hơn ? Đó là món quà mà Hạ viện Mỹ dành cho nhân dân VN! (Nhưng mục tiêu và chính sách của Hoa Kỳ đã bị chính phủ VN méo mó qua lăng kính của ý thức hệ và dấu tích của cuộc chiến tranh năm xưa.)

CSVN đã thấm nhuần đủ thứ học thuyết, triết lý, đã từng đánh thắng hai tên đế quốc lớn nhất thời đại nhưng không phân biệt được hai danh từ: chính phủnhân dân. Nên Ông Lê Dũng mới tuyên bố rằng: "Chính phủ và nhân dân VN kiên quyết phản đối và bác bỏ cái gọi là "Dự luật nhân quyền VN năm 2004” vừa được thông qua tại Hạ viện Hoa Kỳ”. Nhân dân nào khùng điên đi phản đối cái quyền mà tạo hóa đã ban cho họ ?

Nhân quyền là gì ? Nếu hỏi 10 người trong nước, chỉ có một người trả lời được đó là quyền con người; người trả lời này không phải họ đã tiếp thu nền văn minh nhân loại, mà là họ đoán theo cách học chử Nôm của các cụ ngày xưa; nhân là người, quyền là quyền lợi; nhân quyền là … quyền lợi con người. Cũng giống như họ đã thuộc lòng bài vè: … lục sáu, tam ba, quốc nước, gia nhà, tiền trước, hậu sau, ngưu trâu, mã ngựa … Nếu hỏi thêm một câu nữa: quyền con người gồm những cái gì ? Thì chẳng có ai trả lời được, bởi vì họ mới trải qua cuộc sống của động vật; họ chỉ lo đủ cái ăn, cái mặc, lo cái chỗ chui ra rúc vào thì làm sao biết quyền con người là cái quỷ quái gì ? Cuộc sống con người ở xứ sở này còn thua con Bẹc-giê, bởi vì con chó thì được ăn một ngày mấy chục ngàn bạc thịt, được ngủ Salon; chứ còn con người sau một ngày làm lụng quần quật phải mua thịt rẻo để ăn, tối về trải tấm chiếu rách xuống nền xi măng bong tróc để ngủ. Một thể xác tồn tại dai nhách từ thời xửa thời xưa rồi! Báo chí đã viết nhiều về cái chuyện người lao động VN bị lừa đảo, thất nghiệp, đói khát, đánh đập ở Mã Lai; phụ nữ VN bị rao bán trên mạng, hành hạ ở Đài loan …

Tôi đọc vài bài báo và biết rằng trẻ em Mỹ học lớp 5 đã biết tóm tắt và học thuộc 30 điều trong Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền, những quyền cơ bản của con người được tuyên bố ngày 10/12/1948 tại Đại hội đồng Liên hiệp Quốc. Tôi hiểu rằng: Chính phủ Mỹ đã dạy cho công dân nhỏ tuổi của họ những quyền và nghĩa vụ trước khi họ trở thành công dân thực thụ. Còn ở VN, đến vị Giáo sư bạc đầu cũng chỉ hiểu mơ hồ về nhân quyền ?

Tôi xin thưa với nhân loại này rằng: ở VN những người họat động dân chủ, những người bảo vệ nhân quyền sẽ bị chụp mũ là những tên tội phạm hình sự nguy hiễm, bị vu cáo là những tên trộm cắp dơ bẩn, những thằng gián điệp ranh ma. Họ giống như con chó ghẻ, đi đến đâu cũng bị bà con, bạn bè xa lánh, né tránh; bởi vì chính quyền sợ những con chó này sẽ truyền bệnh ghẻ cho đồng loại của nó. Do vậy, trong dự luật có ghi rằng; cần phải xóa bỏ cái chính sách nhũng nhiễu, phân biệt và đe dọa (a policy of harassment, discrimination and intimidation) của CSVN, tôi cho là rất chính xác. Dù công dân của mình có phạm tội gì đi nữa thì cũng được đối xử như một con người ? Đằng này, CSVN không cần xét xử ai cả, cứ bắt nhốt để đe dọa người khác.

Ngày 22/7/2004 báo Tuổi Trẻ lại mượn lời bà Grace Cheng, phó giáo sư khoa Chính trị Hoa Kỳ, trường Đại học Hawaii Pacific: “Đa số người Mỹ không quan tâm đến dự luật nhân quyền VN” và tôi có thể thêm rằng: "Đa số người VN cũng không quan tâm đến dự luật nhân quyền VN”. Ô hay! Tại sao người VN lại không quan tâm đến cái quyền của mình nhỉ ? Bởi vì, người dân VN đâu có biết nhân quyền là cái gì, đâu có thấy được mặt mũi của nhân quyền ra sao, nên chẳng có ai quan tâm. Cái lo toan lớn nhất của người lao động VN là làm thế nào mỗi tháng được tăng lương; mỗi sáng được ăn tô phở nóng chứ không phải gói xôi một ngàn; mỗi chiều đi làm về có một chút gió trong căn phòng ngột ngạt, ẩm thấp … Còn nhân quyền là cái xa xôi, trừu tượng và hình như không có thật ? Dân tộc VN là một dân tộc kỳ lạ và khó hiểu. Họ không biết đến những quyền lợi cơ bản của họ nhưng lại có những hành động làm chấn động địa cầu. Cái văn hóa mà đảng đã dạy cho người dân của họ là phải chảnh chọe, khoa trương, hình thức, lố lăng, kệch cởm, tha hóa … trong một thế giới văn minh và thực dụng.

Không như lần trước, chính quyền Hà Nội tổ chức dân chúng mit-ting phản đối dự luật nhân quyền; tất cả các thành phần của mặt trận tổ quốc từ mẹ chị, cựu chiến binh … cho đến các em thiếu nhi đều đồng lọat chống cái gọi là Dự luật nhân quyền VN năm 2001. Lần này, họ có vẻ yểu xìu, họ chỉ lấy lời của hai người phụ nữ để phản đối một dự luật có quyết định đến sự sống còn của họ. Đó là Dự luật nhân quyền VN năm 2004, mang mã số HR. 1587!

Người Mỹ có cái lý của họ khi phải thúc đẩy nhân quyền ở khắp mọi nơi, bởi vì ở đâu quyền con người bị chà đạp thì ở đó nẩy sinh biết bao khó khăn xã hội. Ở VN chẳng hạn, chính phủ CSVN không có khả năng đối phó với căn bệnh AIDS, người Mỹ dự tính rằng đến năm 2010 VN sẽ có một triệu người nhiễm HIV (đây là con số khủng khiếp) VN khen họ là khôn ngoan, hành động đúng lúc. Còn khi, Mỹï thúc đẩy nhân quyền thì CSVN la ó, chửi bới. CSVN đã cố tình không hiểu rằng: một xã hội dân chủ sẽ giúp cho họ quản lý và giải quyết tốt những căn bệnh xã hội. Cũng tội nghiệp cho nước Mỹ; ở đâu nghèo đói, Mỹ giúp đỡ; ở đâu có chiến tranh, Mỹ can thiệp; ở đâu có dịch bệnh, Mỹ viện trợ … Mỹ là người anh Hai tốt bụng và cao cả sẵn sàng hào phóng với cả thằng em hư hỏng và mất dạy. Viện trợ là công cụ để thúc đẩy dân chủ và nhân quyền. Nếu đồng tiền viện trợ rơi vào túi tham nhũng, thì đồng tiền đó sẽ củng cố quyền lực của chính thể độc tài; như vậy đồng tiền của nền văn minh đã bị vấy bẩn. Chúng tôi xin chân thành cám ơn nhân dân Mỹ đã đóng thuế, để chính phủ của họ sử dụng đồng tiền vào những mục đích tốt đẹp cho nhân loại.

Không phải ai cũng ý thức được hòan cảnh của đất nước họ ? Những người hoạt động dân chủ ở một quốc gia, không có nhiều; họ là những con người nằm trên chóp đỉnh của hình tháp trong cấu trúc về mặt dân số và xã hội học. Thúc đẩy dân chủ và nhân quyền trong nước sẽ hình thành nên một tầng lớp trung lưu có học, có ý chí chính trị; tầng lớp này sẽ là lực lượng thay thế chính phủ đương quyền thối nát, không có khả năng điều hành đất nước. Lực lượng dân chủ sẽ giúp cho người dân thấy được não trạng của đất nước và con đường mà họ sẽ đi.

Tôi thích câu nói của TT Gorge W. Bush tại Istambul, trong chuyến thăm Thổ nhĩ Kỳ vừa rồi: Nếu công lý là mục tiêu thì dân chủ là câu trả lời ? Ở một đất nước thiếu dân chủ thì công lý cũng chẳng bao giờ tìm thấy; do vậy đừng có ai hy vọng rằng Tòa án của một chế độ độc tài sẽ xét xữ công minh. Ở Tòa án, người ta lấy chiếc cân làm biểu tượng cho công lý. Một cái cân thăng bằng với hai bên là hai cái đĩa, ngườ i quan tòa nhìn vào đó để giữ công lý được thăng bằng như là sự ổn định của luật pháp. Nhưng ở Tòa án của CSVN không có cái cân như vậy! Quyền lợi của 2 triệu đảng viên CS nặng đến mức hất bổng 80 triệu dân đen ra khỏi đĩa cân bên kia; cũng giống như ta bỏ một quả cân quá nặng vào một bên, nó sẽ làm những thứ mà ta muốn cân ở cái đĩa bên kia văng ra ngoài! Cân bằng quyền lực, là làm thế nào để hai đĩa cân được ngang nhau. Nền dân chủ sẽ tìm kiếm cho quốc gia sự cân bằng này, còn ngược lại chỉ làm tăng thêm những bất ổn xã hội. Nếu người Mỹ không ra tay ngay bây giờ, thì rốt cuộc rồi họ cũng can thiệp; lúc đó e rằng tình hình sẽ vô cùng xấu xa ?

Nếu có nhân quyền thì người dân VN sẽ giảm bớt những vụ ngộ độc thực phẩm, sẽ không còn chuyện mua xăng A92 bị pha dầu lửa để chạy xe, sẽ giảm bớt chuyện mãi lộ khi bước ra khỏi nhà, sẽ không còn tình trạng lừa bịp dân đen đem con bỏ chợ, sẽ giảm được tệ nạn xã hội … Nói chung, trong một xã hội dân chủ người dân sẽ ý thức được chính bản thân họ và tham gia quản lý xã hội một cách tốt hơn.

Nhân quyền, là nguồn sống của đồng bào trong nước nhưng lại là tử huyệt của CSVN. Trong một thể chế độc tài, hắc ám và hà khắc như ở VN thì nhân quyền là thứ vũ khí mạnh mẽ và lợi hại nhất; nó sẽ đâm thủng và công phá cái thành trì CS thâm căn cố đế.

Saigon ngày 23/7/2004.

----- O -----

Phạm Quế Dương : " Phải giữ lấy Đất Nước ! "

Ngày 14-7-2004, tôi đang ngồi ăn cơm trưa thì bỗng có tiếng réo của điện thoại di động. Tôi vội cầm máy:

- Alô! Vâng, tôi, Hoàng Minh Chính đây,

- Chào bác. Hiện đồng bào đang tụ tập tại một địa điểm … (ở Hoa Kỳ). Đề nghị Bác kể cho đồng bào nghe phiên Toà xử đại tá Phạm Quế Dương.

- Vâng, sáng hôm nay tôi cùng nhà văn Hoàng Tiến tới cổng Toà án thì thấy ở đó đã có đông đảo nhà báo quốc tế và đại diện nhiều đại sứ quán. Họ đến từ 7,30 sáng, đang phỏng vấn những bà con ruột thịt, họ hàng đại tá Phạm Quế Dương có mặt rất đông trước cổng toà. Tụ tập nơi đây còn có nhiều nhà dân chủ và nhiều cựu chiến binh cấp bậc từ thiếu tá tới đại tá. Ngoài ra còn có nhiều dân oan, tức là là đồng bào oan khuất khắp các miền Bắc-Trung-Nam, họ cũng tới để tỏ lòng ủng hộ đại tá Phạm Quế Dương.

- Bác có vào dự Phiên toà không ?

- Trước đây Toà án có thông báo cho gia đình đại tá Phạm Quế Dương là phiên toà xử công khai theo đúng Hiê’n Pháp và luật pháp, ai vào dự cũng được. Nhưng đến hôm nay thì Toà chỉ cho một mình Bà Đỗ Thị Cư là vợ đại tá Phạm Quế Dương với tư cách là "người liên quan" vào dự, ngoài ra Toà chỉ cho một người thuộc gia đình của đại tá Phạm Quế Dương được vào thôi, còn tất cả các con cháu, chị em ruột đêu phải đứng ở ngoài cổng Toà. Tổng số người đứng trên các vỉa hè nơi cổng toà đông tới hàng trăm. Các nhà báo quốc tế và các đại diện đại sứ quán Âu Mỹ bận rộn phỏng vấn các thành viên gia đình họ hàng đại tá Phạm Quế Dương cùng các nhà Dân chủ và những Dân oan.

Tôi được nghe một nhà báo Quốc tế phỏng vấn một bà chị đại tá Phạm Quế Dương:

- Theo Bà đánh giá thì phiên toà xử đại tá Phạm Quế Dương có dân chủ không ?

- Dân chủ nỗi gì! Họ báo trước cho chúng tôi là toà xử công khai ai vào dự cũng được.

Hôm nay thì họ không cho một ai trong chúng tôi vàọ Đấy, tất cả chúng tôi đây đều là chị em, con cháu ruột thịt của đại tá Phạm Quế Dương, nhưng chúng tôi đều phải đứng đây cả, có ai được vào đâụ Họ lừa dối chúng tôi ! Họ lừa dối trắng trợn nhân dân mà không biểt xấu hổ. Chúng tôi đứng trên vỉa hè cổng tòa xin vào, họ đã chẳng cho vào thì chớ, lại còn cho Công an dồn đuổi chúng tôi sang vỉa hè bên nàỵ Mà đại tá Phạm Quế Dương có tội lỗi gì đâụ Suốt đời phơi thân ngoài mặt trận, nghỉ hưu thì đi đòi lại Đình Tử Dương cho dòng họ làng xã bị bọn tham quan cướp đoạt hàng chục năm naỵ Họ cứ xoen xoét nói là Nhà nước của dân, do dân, vì dân, vậy mà họ hành dân như thế này đây!...

Các bà Dân oan thấy các nhà báo Quốc tế và các đại diện đại sứ quán hỏi han, phỏng vấn như vậy, nghĩ rằng đây là dịp tốt để cầu cứu Quốc tế giúp đỡ giải oan cho mình, liền ùa tới kể khổ và tới tấp đưa đơn khiếu tố. Có bà Phạm Thị Ứng quê tỉnh Bình Thuận miền Nam mang đơn khiếu kiện Chủ tịch tỉnh cướp đoạt của Bà trên 7.000 m2 đất, bà ra Hà Nội kiện cả chục năm nay chưa xong. Thậm chí báo chí đã lên tiếng bênh vực Bà, nhưng các cấp Chính quyền đều lờ tịt. Lại có chị Phạm Thị Lộc quê ở Bắc Giang đâm đơn kiện ba cấp toà án bao che phi pháp cho chồng chị ta dẫy bỏ chị và đứa con thơ, suốt ba năm nay đã có tới gần 40 bài báo bênh vực hai mẹ con chị, nhưng chính quyền không chịu cứu xét. Chị Lộc gào thét trước cổng toà, thề tự thiêu và trình đơn với các ông Quốc tế mong Liên Hiệp Quốc lên tiếng cứu giúp hai mẹ con ... Thật là một cảnh bi hài cười ra nước mắt ...

Lại có một bà già gầy còm áo dài thâm chạy tới bảo tôi rằng:

- Bác nói giúp với các ông Quốc tế rằng tôi từ xứ Nghệ miền Trung, quê hương Cụ Hồ, lặn lội ra tận đây để xem phiên toà này ...

Một nhà báo Pháp, dường như ở đài RFI, và ông Bí thư thứ hai đại sứ quán Hoa kỳ tên là Noah Zaring cùng đứng đó, hỏi bà:

- Xin Bà cho biết Bà bao nhiêu tuổi, và bà có phải là họ hàng của ông Phạm Quế Dương không, Bà tới đây có mục đích gì ?

- Tôi 65 tuổi, tôi là người công giáo, chị em họ hàng tôi nhiều người hiện ở Pháp, Mỹ, Úc, tôi có chị em hiện là tu sĩ ở ngoại quốc, tôi không có họ hàng thân thuộc gì với ông Phạm Quế Dương. Nhưng tại sao lại cứ phải là họ hàng với ông ấy thì tôi mới quan tâm đến ông ấỵ Cha tôi tham gia cách mạng từ năm 1931, cũng đã từng bị tù đày. Trước đây tôi rất tin tưởng Đảng cộng sản. Nhưng nay thì tôi hết tin ở cái Đảng này rồi. Giá mà tôi có máy ảnh, tôi sẽ chụp cảnh tượng dân tập hợp đông đảo như thế này ủng hộ đại tá Phạm Quế Dương. Nhà nước này bóc lột đàn áp dân, dân kêu Trời không thấu.

- Bà không sợ họ nghe thấy bà nói gì sao

- Tôi chẳng sợ gì hết. Tôi hết sợ rồị Tôi sẵn sàng gặp hẳn các ông Trung ương ...

Trên vỉa hè người ta tụ tập thành nhiều nhóm nhỏ dù không quen biết nhau, bàn tán xôn xao, đứng chờ kết quả phiên toà. Đám đông đợi tới quá 11 giờ vẫn kiên tâm đợi chờ dưới nắng hè, đứng mỏi quá một số cụ già, phụ nữ tạm ngồi nghỉ tại vỉa hè, bờ tường, chân cột điện.

Khoảng 11 giờ rưỡi thì cổng toà mở, mọi người vội đứng cả lên chạy tới vỉa hè đối diện với cổng toà. Bỗng thấy bà Cư vợ đại tá Phạm Quế Dương từ trong sân toà đi ra nét mặt tươi vui, họ hàng đều vẫy gọi sang vỉa hè bên nàỵ Vừa sang tới nơi đoàn người đều ùa tới vây lấy vòng trong vòng ngoài hỏi han tíu tít. Bà Cư tươi cười kể:

Ông Dương đứng trước toà cãi hăng lắm, rất vững vàng, ông ấy tuy có gầy đi nhiều, xanh lắm, nhưng vẫn đứng thẳng ngẩng cao đầu tuyên bố: "Tôi không "lợi dụng" Tự do dân chủ như Toà cáo buộc, mà tôi "dùng" quyền Tự do dân chủ của công dân để bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ và lãnh hải của đất nước. Suốt 800 năm theo các triều đại không để mất một tấc đất, mà nay Chính quyền xã hội chủ nghĩa này để mất hàng ngàn cây số vuông lãnh thổ, hàng vạn cây số vuông lãnh hải cho Bắc Triều là phạm trọng tội với Tổ quốc. Vua Lê Thánh Tông đã giáng chỉ: "Kẻ nào để mất một tấc đất là có trọng tội với Tổ tông". Rồi ông Dương thét lên: “Phải giữ lấy đất nước!”. Khi nói về việc phải bảo toàn đất nước ông ấy đã nhiều lần ứa nước mắt nghẹn ngàọ Ông còn đòi Nhà nước phải trả lại Đình Tử Dương cho dòng Họ chúng tôi, một di tích lịch sử lâu đời 234 năm mà hàng chục năm nay đã bị bọn quan tham chiếm đoạt. Ông bảo: “Tất cả những điều tôi làm đều theo đúng luật pháp, đúng lương tâm người công dân, tôi sẵn sàng chết ngay tại đây để bảo toàn đất nước, dành lại kỳ được Đình Tử Dương!"

Đám đông người bao quanh bà Cư vô cùng phấn khởi đồng loạt vỗ tay nhiệt liệt hô to “Hoan hô đại tá Phạm Quế Dương! Hoan hô ! Hoan hô !!!”. Bà Cư nói tiê’p: "Tôi với tư cách là "người liên quan" được quyền tranh tụng. Tôi yêu cầu phải trả lại tôi số tiền 2.001 đôla là tiền dành dụm của gia đình tôi suốt mấy chục năm trời mà CA lại giữ là trái luật, phải trả lại cho tôị Toà phải đồng ý trả. Tôi nói tiếp: "Tôi bị CA bắt khám lột cả quần áo bắt mặc quần áo tù nhân rồi giam 11 ngày như tù nhân có án là hoàn toàn phi pháp, súc phạm nhân phẩm danh dự tôi thì phải giải quyết sao đâỷ Toà đáp: “Sẽ bồi thường bằng tiền”. Tôi không đồng ý, đòi phải sử theo đúng luật pháp và phải xin lỗi công khaị Tôi đòi được tranh tụng bảo vệ ông Phạm Quế Dương, bởi vì ông Dương hoàn toàn vô tộị Nhưng Chánh án không cho tôi nói rồi tuyên bố phiên toà nghỉ để nghị án, chiều 2 giờ họp tiếp.

Đó là sơ tóm tình hình phiên toà buổi sáng ngày 14-7-2004.

Buổi chiều 2 giờ mọi người lại đều có mặt trước cổng toà. Khoảng 2:20 bà Đỗ Thị Cư bước ra khỏi Toà ra vẫn với nét mặt tươi vui ban sáng nói với mọi người: Toà tuyên án 19 tháng tù.

Có tiếng vài người nói liền: "Đây là thắng lợi bước đầụ Phải đòi huỷ toàn bộ bản án áp đặt phi pháp này!

Mọi người ồn ào đồng tình.

Ban chiều, khoảng 15:30 chuông điện thoại lại reo, tôi cầm máy:

- Đài chúng tôi muốn được tiếp tục phỏng vấn Bác. Đề nghị Bác bổ sung thêm cho buổi ban sáng. Bác có ý kiến gì về bản án đối với ông Phạm Quế Dương 19 tháng tù và vài hôm trước là phiên toà xử Gs Trần Khuê cũng 19 tháng tù ?

- Vâng, trước hết cần phải thấy rằng cả hai ông Quế Dương và Trần Khuê đều đã bị quy kết vào trọng tội là "gián điệp” theo Điều 80 Bộ Luật Hình sự, theo đó mức án có thể tới 20 năm tù, chung thân, hoặc tử hình. Tội danh "gián điệp” bị ghi trong Cáo trạng suốt 18 tháng không thay đổi, hoãn xử 5 lần và thay đổi cáo trạng 3 lần nhưng vẫn trong tội danh “ gián điệp ”. Rồi đột nhiên người ta chuyển một phát xuống tội danh Điều 258 Bộ Luật Hình sự - "Tội lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước ..." khoản 1- bị phạt tù từ 6 tháng đến 3 năm.”

Vậy cần nhận định do nguyên nhân gì để có sự thay đổi tội danh mạnh như vậỵ Tôi thiển nghĩ, trước đây các nhà Dân Chủ như Nhà giáo Nguyên Khắc Toàn, Bs Phạm Hồng Sơn, Nhà báo Nguyễn Vũ Bình cũng bị Toà án quy kết vào tội danh "gián điệp" hoàn toàn vô căn cứ, hoàn toàn phi pháp, nhưng cả ba ông đều bị kết án tù rất nặng như mọi người đã biết. Nhưng nay hai ông Quế Dương và Trần Khuê cũng từ bị kết tội là "gián điệp" suốt 18 tháng giam cầm rồi bỗng nhiên tụt hẳn xuống khung tội "Lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước" Điều 258 khoản 1 BLHS, rồi tuyên phạt tù mỗi Ông 19 tháng tù. Như thế là chỉ chừng mươi lăm ngày sau phiên toà là hết hạn tù giam.

Vậy nguyên nhân nào đã tác động mạnh mẽ tới sự chuyển đổi về chất của sự thay hẳn khung hình phạt như vậỷ Theo tôi nghĩ, trước hết là do áp lực quốc tế. Đặc biệt là do Quốc hội Hoa kỳ, Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, Quốc hội EU, và tiếp đó là các Tổ chức nhân quyền, Tổ chức Ân xá quốc tế, Tổ chức phóng viên không biên giới, v.v..., và nhất là các hội đoàn đồng bào Việt hải ngoại không phân biệt chính kiến đều nhất loạt lên tiếng và vận động dư luận quốc tế – tất cả các lực lượng nhân bản kể trên như một dòng thác đổ dồn dập lên án việc bắt giam quy kết tội "gián điệp" hoàn toàn vô căn cứ, áp đặt tuỳ tiện phi pháp cho hai ông Quế Dương và Trần Khuê, và yêu cầu trả tự do vô điều kiện cho hai ông. Còn ở trong nước, gia đình các Ông cũng liên tục gửi đơn tới các cấp Trung ương Đảng - Nhà nước tố cáo việc bắt giam phi pháp, hoàn toàn vô căn cứ, đòi trả tự do ngay cho các Ông. Những nhà Dân Chủ, cựu chiến binh, kể cả một số đại tá quân đội, có cả những tướng lĩnh và các nhà lão thành cách mạng cũng cố gắng trong khả năng của mình vận động dư luận trong nước làm áp lực lên chính quyền. Tuy nhiên tác dụng mạnh nhất vẫn là áp lực của Hoa kỳ, trong đó phải kể đến các Nghị quyết dồn dập của Hạ viện Mỹ phê phán mạnh mẽ chính quyền Việt Nam vi phạm nhân quyền và tự do tôn giáo, và yêu cầu chế tài đối với Việt Nam. Các Nghị quyết đó hiện đang nằm trên bàn nghị sự của Thượng viện chờ thông qua.

Như vậy, lãnh đạo Nhà nước ta không thể không tính tới hơn thiệt trong vụ án Phạm Quế Dương-Trần Khuê. Và trước áp lực quốc tế rất mạnh mẽ, dồn dập, như vừa kể trên là chủ yếu, đã dẫn tới hệ quả là khung hình phạt nặng nhất tội "gián điệp ” áp đặt tuỳ tiện, vô căn cứ, phi pháp, tàn bạo cho hai nhà trí thức lão thành yêu nước tiếng tăm Quế Dương và Trần Khuê đã phải hạ xuống khung hình phạt thấp và tuyên phạt 19 tháng tù cho mỗi ông.

Lúc 18 h cùng ngày, tôi nhận được cú điện thoại của nhà báo Đinh Quang Anh Thái - đài Little Saigon Radio phỏng vấn.

- Đề nghị Bác cho biết về án tù ông Phạm Quế Dương.

- Vâng, như ta đã được biết khung hình phạt đưa xuống Điều 258, Khoản 1 BLHS, toà kêu án 19 tháng tù. Tuy nhiên cách giải quyết như vậy là không thoả đáng, không khôn ngoan. Tôi cho rằng khôn ngoan ra thì Toà - tất nhiên là theo lệnh trên – "nên xử trả tự do cho đại tá Phạm Quế Dương" vì vụ án không có căn cứ khách quan, không có căn cứ pháp lý, và như vậy thì sẽ văn hồi được phần nào lòng tin của nhân dân mà lâu nay đã bị sa sút nghiêm trọng. Còn như việc kêu án tù giam hai ông Phạm Quế Dương và Trần Khuê 19 tháng để rồi mươi lăm hôm sau trả tự do, thì cũng chỉ là " biện pháp tình thế" nửa vời, mở van xì thoát, không dám có cú đột phá cần thiết đáp ứng đòi hỏi nóng bỏng dư luận quốc tế và trong nước.

Ngày 15-7 tức ngay sau hôm có phiên toà, vào khoảng 10 h sáng, lại có một cuộc gọi khác:

- Vâng, tôi là Hoàng Minh Chính

- Chào Bác, chúng cháu là thanh niên, sinh viên, học sinh tại Hoa kỳ, chúng cháu vừa xem báo Nhân dân thấy đăng: “Phạm Quế Dương bị xử phạt 19 tháng tù; tại phiên toà, Phạm Quế Dương đã thành khẩn khai báo và thừa nhận hành vi sai trái của mình". Vậy đề nghị Bác cho biết sự thật.

- Vâng, tôi là một nhân chứng và sự thật là như thế này ….

Rồi tôi kể lại toàn bộ tình hình diễn tiến phiên toà như tôi đã kể trên kia.

Sau hết tôi kết luận rằng: Báo Nhân Dân đăng tải như vậy là đổi trắng thay đen, là “đứt dây thần kinh xấu hổ”, nhưng sự thật vẫn là sự thật.

Thật tình tôi không có ý định ghi lại những cuộc phỏng vấn như trên, vì tôi nghĩ rằng các đài quốc tế sau khi phỏng vấn sẽ phát, nhất là tôi đang đau bệnh, rất mệt mỏi sau hôm đứng gần suốt ngày dưới nắng trước cổng toà theo dõi vụ xử án đại tá Phạm Quế Dương, và trả lời vài cuộc phỏng vấn ngay tại chỗ. Nhưng sau khi nhận được cú phôn của các bạn thanh niên Việt tại Hoa kỳ hỏi về sự thật có như báo Nhân Dân, ngày Thứ Năm 15 tháng 7-2004 đăng không ? Tôi rất cảm kích tấm lòng các bạn thanh niên dù xa quê hương nhưng luôn theo dõi tình hình đất nước. Lương tâm đòi hỏi tôi phải cố vượt lên bệnh tật mà thuật lại sự thật như kể trên. Có điều gì sai sót xin được chỉ giáo, tôi rất cảm ơn.

Ngày 20 tháng 7-2004
Hoàng Minh Chính

----- O -----

Tổ quốc trên hết

Trần Đại Sơn

Hà Nội, ngày 20 tháng 4 năm 2004

Kính gửi: Lãnh đạo Đảng và Nhà nước

Mới đây tôi được tin nhân dân Tây Nguyên lại nổi dậy ở nhiều nơi.

Đảng và Nhà nước cố gắng che dấu sự thật nhưng những Lão thành cách mạng chúng tôi biết rất rõ.

Là một đảng viên sắp sửa bước sang 60 tuổi Đảng, thể lực không tốt, bị suy tim cấp 4 đã đi cấp cứu nhiều lần, vết thưng ở sọ não và cột sống làm cho đi lại có nhiều khó khăn.

Tôi cố gắng viết những dòng này vì "Quỹ thời gian" còn quá ít, không biết lúc nào "được lên đường theo tổ tiên Nguyễn Trãi – Bác Hồ".

Lãnh đạo đừng theo “Kiểu cũ”, đổ tội cho bọn phản động ngóc đầu dậy để rũ sạch sai lầm khuyết điểm của mình. Đợt trước, Tây Nguyên xảy ra, Lãnh đạo cao cấp đã tự phê bình để cán bộ ta phạm sai lầm đối với bà con dân tộc Tây Nguyên đã bị chê trách.

Tôi đã từng chiến đấu ở Tây Nguyên và những vùng dân tộc ít người Tây Bắc, Việt Bắc, Lào.

Tôi rất hiểu bà con dân tộc ít người tốt nhưng rất ghét những sai phạm cố ý.

Ngày xưa, kỷ luật dân vận không được ăn thịt chó trong làng, không được đem gia cầm nơi khác về làm ăn trong làng, phong tục, tập quán của từng dân tộc phải chấp hành nghiêm chỉnh.

Những nhà lý luận, những học giả hãy giở sách của Lê Nin đọc lại những bài nói về dân tộc, hãy nhớ lời dạy của Bác Hồ về cách đối xử với dân tộc ít người.

Tại sao ngày xưa có Khu tự trị Thái – Mèo, khu tự trị Việt Bắc bây giờ đổi mới xóa sạch cả.

Không phải ở Tây Nguyên bà con vùng lên đâu? ở Việt Bắc căn cứ địa cách mạng cũng có nhiều chuyện đấy.

Tại sao đồng chí Thượng tướng Chu Văn Tấn, bí danh Tân Hồng chỉ huy Cứu quốc quân, con hùm xám của khởi nghĩa Bắc Sơn, trong kháng chiến chống giặc Pháp đã từng làm Bí thư Đảng bộ Việt Bắc. Khi ấy đồng chí Nguyễn Khang, trí thức Hà Nội, Thường trực Xứ ủy Bắc Kỳ, người lãnh đạo làm Cách mạng Tháng Tám ở Hà Nội, Nam Định và các Tỉnh Miền Bắc. Khi đồng chí Bí thư Xứ ủy Bắc Kỳ Nguyễn Văn Trân đi dự Hội nghị Tân Trào vắng, năm 1947 – 1948, đồng chí Nguyễn Khang chỉ làm Phó Bí thư Đảng Bộ Việt Bắc giúp việc đồng chí Thượng tướng Chu Văn Tấn.

Tại sao đồng chí Thượng tướng Chu Văn Tấn lại bị bọn xấu trong Đảng có chức, có quyền bắt giam và để chết trong tù.

Anh Văn đã từng khêu gợi hãy sửa chữa việc này và công bố cho bà con các dân tộc ít người Việt Bắc biết.

Lãnh đạo có chịu nghe để sửa chữa đâu? Để xảy ra to chuyện như Tây Nguyên vừa qua mới cuống quýt sửa chữa có thể sẽ không kịp.

Đồng chí Lê Qung Ba, dân tộc ít người ở Cao Bằng có công lớn với Cách mạng nói chung và Quân đội nói riêng.

Đồng chí đã được Bác Hồ chỉ định làm Đội trưởng Đội du kích tập trung, Chính trị viên Đội là đồng chí Lê Thiết Hùng.

Lúc này anh Văn chưa được Bác Hồ chỉ thị thành lập Đội Việt Nam Tuyên truyền giải phóng quân.

Khi Cách mạng tháng Tám thành công, đồng chí Lê Qung Ba về Hà Nội làm Khu trưởng khu 11, đồng chí Trần Độ làm Chính ủy.

Tại sao khi đồng chí Lê Qung Ba chết âm thầm lặng lẽ, không được Quân đội và Nhà nước tổ chức tang lễ trọng thể.

Lãnh đạo hãy lưu ý, mối thù này bà con dân tộc ít người ở Việt Bắc không bao giờ quên, lúc nào sẽ xảy ra như Tây Nguyên vừa qua ?

Bây giờ quay lại chuyện Tây Nguyên.

Tại sao người lãnh đạo có quyền lực định chuyển Thủ đô vào Tây Nguyên ?

Tại sao người Tây Nguyên ngày xưa vào rừng bắt con chim, con cheo, con nhím cúng giỗ tự do thế, hoặc muốn thay cái kèo nhà, cái cột nhà dễ dàng thế.

Tại sao đất đai của người Tây Nguyên bị các quan chức ở các Tỉnh khu 5, Thành phố Hồ Chí Minh chiếm giữ nhiều thế ?

Tôi đề nghị hãy xử lý thật nghiêm những quan chức người Kinh vì trình độ kém, vì tham lam tha hoá đã không nắm được tình hình lại trắng trợn xâm phạm quyền lợi kinh tế và tín ngưỡng của đồng bào Tây Nguyên, không những làm mất lòng tin mà còn làm cho đồng bào Tây nguyên nổi giận.

Kết luận:

"Làm Cách mạng hãy tôn trọng nguyên tắc dân tộc ở những vùng dân tộc ít người".

Kính

Trần Đại Sơn 51 Hàng Bài - Hà Nội
ĐT: 8. 263 700

----- O -----

SỰ RUN RẨY CỦA NHỮNG CHIẾC GHẾ!

Q.C.T.S.

Tôi không phải là nhà văn, nên tôi không thể miêu tả chiếc ghế một cách văn chương, bóng bẩy để lôi cuốn người đọc. Tôi chỉ nói đến chiếc ghế như một vật dụng theo suốt cuộc đời con người; một cuộc đời đầy đắng cay, vùi dập. Từ khi mới 8-10 tháng tuổi, mẹ đã sắm cho ta một chiếc ghế để tập ngồi, để dễ đút cơm. Lớn lên, ta vào lớp học ngồi trên chiếc ghế học trò với biết bao kỷ niệm. Ra trường đi làm, ta ngồi trên chiếc ghế văn phòng xoay qua xoay lại, đẩy tới đạp lui; ta hẹn người yêu đến một góc phố, ngồi tâm tình trên chiếc ghế cà phê … Cuộc đời ta gắn liền với cái ghế; cái ghế là vật dùng, là chổ dựa thoải mái, là chổ ngồi suy tư trong cuộc đời đầy bon chen. Một chiếc ghế gọi là cái đòn, dành cho những người có thói quen ngồi chồm hổm; chiếc ghế còn gọi là ngai vàng, nơi các vua chúa phong kiến thăng triều.

Có một cái ghế khác, một cái ghế vô hình nhưng đầy quyền lực, đầy sự che chở và cũng đầy sự ngạo mạn; đó cái ghế mà Đảng đã ban phát cho những tín đồ của họ. Cái ghế; đó là vị trí, là chức vụ, là quyền lợi. Trong một thể chế độc tài, cái ghế là nơi làm ra của cải, quyền lực, bổng lộc, làm nên tương lai cho con cháu; vì vậy mới có chuyện chạy ghế mà thực chất là chạy chức, chạy quyền. Có chuyện đồn đoán rằng, mỗi cái ghế đều có giá của nó; tỷ như ghế chủ tịch Tỉnh giá vài tỷ, ghế chủ tịch Huyện giá vài trăm triệu… Họ còn tuyên bố rằng; muốn làm ăn là phải biết đầu tư, đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn vv và vv… Ở VN có cả một đường dây chuyên chạy ghế giống như hệ thống quan lại thời phong kiến. Tôi là người đa nghi, nên tôi không tin vào sự mua bán đó; bởi vì những cái ghế như vậy được xây dựng bằng máu và nước mắt của những người lao động. Những người đã mua đựơc cái ghế rồi thì cứ yên tâm tại vị; vì cái ghế đã được bảo hành, bảo đảm: Tao còn ngồi đây thì chẳng có thằng nào dám đụng đến cái ghế của mày được? Đó là lời hứa hẹn kèm lẫn sự đe dọa của quan trên. Mỗi cái ghế đều được bảo hành bởi cha chú của nó; cứ như vậy, sự bảo hành này cứ leo dần lên tới quyền lực tối cao.

Trong thời gian vừa qua, có quá nhiều chuyện tham nhũng, nhiều chuyện vi phạm quyền dân chủ công dân … những vụ án đã khươi (1) nhưng cuối cùng bị "chìm xuồng", bởi vì những cái ghế đã được bao bọc quá cẩn thận. Khi có quyền, con người ta dễ lạm quyền (abuse of power), trong một một thể chế thiếu sự minh bạch và ràng buộc, thì sự lạm quyền là điều tức nhiên. Tham nhũng chỉ là sự lạm quyền trong lãnh vực tài chính, còn vô số sự lạm quyền khác nữa. Sự lạm quyền cộng thêm đầu óc ngu xuẩn và sự tha hóa của những con người ngồi trên chiếc ghế đó, sẽ dẫn họ đến những hành vi không thể lường trước đựơc.

Xét về mặt vật chất thì cái ghế cũng là tài sản của nhà nước, cho nên họ tha hồ cấp phát cho những ai có đủ khả năng để với tới nó. Họ cấp phát cho con cháu, cho những người trong thân tộc; bất chấp năng lực và đạo đức của người đó. Họ đem ra mua bán, đổi chác; một cái ghế cha có khoảng chục cái ghế con, đó chính là sự sung túc của họ. Cứ nhìn vào Văn phòng Đại diện của các Bộ ở Phía Nam, quan sát cơ sở vật chất, nhìn vào công việc họ làm ở Sài Gòn … thì sẽ thấy đựơc bổng lộc mà họ kiếm chác không phải là nhỏ ?

Muốn cải cách môït xã hội bưng bít; điều trước tiên cần phải làm là công khai về tài chính (việc này sẽ làm rõ ràng mọi chi tiêu trong xã hội, ngăn ngừa được tham nhũng); điều thứ hai là minh bạch về luật pháp; điều thứ ba mới nói đến quyền con người. Trong một xã hội mà luật lệ tuỳ nghi thì quyền con người cũng khó tìm thấy. Mỗi ông cán bộ ở địa phương là một ông Trời con, cán bộ nào cũng có quyền cai trị dân theo cảm tính của ông ta. Nhà nước CS là một thứ quyền lực to lớn và đầy đe dọa, do đó ai cũng muốn là người đại diện cho nhà nước. Ông Công an, Bà chính quyền, Chú Vệ sinh, Cậu Điện lực … đều là người của nhà nước. Nhà nước là đối trọng của nhân dân nhưng nhà nước là thứ quyền lực vô hình nên không có ngừơi chịu trách nhiệm cụ thể. Ở cấp thấp nhất của hệ thống hành chánh là tổ dân phố thì ông Tổ trưởng và Công an khu vực là người đại diện cho quyền lực của nhà nước CS; do vậy, tranh cải với Công an khu vực hay với ông Tổ trưởng dân phố sẽ bị chụp mũ là có ý đồ chống lại nhà nước, điều cáo buộc này có thể dẫn đến việc ngồi tù. Vụ mục sư Nguyễn Hồng Quang gần đây là một dẫn chứng rõ ràng nhất. CSVN không dung thứ cho bất cứ một ai, bất cứ tổ chức nào thách thức sự độc tài nhà nước của họ!

Đồng tiền người dân đóng thuế tập trung lại trở thành đồng tiền nhà nuớc. Họ tha hồ tiêu xài vung vãi; bởi vì nhà nước là lực lượng vô hình, không có người quản lý nhưng lại là thứ quyền lực vô biên? Tài sản nhà nước (nhưng thực chất là tài sản nhân dân) là một thứ tha hồ bỏ phế, xà xẻo, chia chác. Đến thời điểm này, mà ai còn nói đến hai chữ nhà nước là chẳng ra chi rồi; bởi vì họ còn mượn cái bóng của nhà nước để làm những điều bậy bạ, xin hãy nói cụ thể nhà nước là ai ? Là Ông Công an, Bà Hải quan, Chú chính quyền, Cậu Bưu điện hay là … phải vạch mặt chỉ tên thì mới đúng là có trách nhiệm cụ thể. Đổi mới là phải từ gốc, ngay những tên gọi cũ không còn phù hợp phải được thay thế một cách kiên quyết.

Báo Thanh niên ra thứ hai, ngày 28/6/2004, trang 12 viết rằng: “Hội Đồng Quản Trị và Ban lãnh đạo Petro VN đang gặp khó khăn trong việc chọn lựa, đề cử 3 cán bộ vào chức vụ Phó Tồng Giám đốc Petro VN, vì không biết ai trong số họ có liên quan đến đường dây tham nhũng lớn của ngành dầu khí đang bị phanh phui và không biết có ai nằm trong số 40 người đã nhận tiền hối lộ của Trần Ngọc Giao? Chính vì vậy; việc xem xét lựa chọn, bầu ba cán bộ làm Phó Tổng giám đốc được Petro VN tổ chức lấy ý kiến công khai tại ba hội nghị cán bộ ở Bắc, Trung, Nam với tinh thần khách quan và cầu thị. Hiện tại, nếu chưa phát hiện thấy dấu hiệu tiêu cực của những người được đề cử, thì vẫn tiến hành bầu ba Phó Tổng; nếu sau này cơ quan điều tra phát hiện thấy ai trong số họ có hành vi tham nhũng, liên quan đến các vụ án đang điều tra thì sẽ bị thanh loại sau".

Ngày hôm sau, Bút Bi báo Tuổi Trẻ đăng bài: "Ghế cần người". Tại sao ra nông nỗi này? Tại sao lại có chuyện tìm nhân sự khó khăn đến mức như vậy ? Tám mươi triệu dân, mấy chục ngàn nhân viên dầu khí nhưng lại không tìm ra ba con người để thay thế ông Thường, ông Hà, ông Quý (2) hay sao ? Họ đang vẽ bùa, đang làm một cuộc "trưng cầu ý quan" từ Bắc vô Nam ? Họ đang cố tìm trong guồng máy của họ những tinh hoa, những con người "vừa hồng vừa chuyên" để có thể có lãnh đạo một ngành hay sao? Khác với trước đây, khi những chiếc ghế sắp lung lay, tai tiếng thì luôn luôn có những chiếc kế cận chờ đợi thay thế; thậm chí họ còn chạy hoặc dùng những thủ đoạn, mánh khoé để chiếm cho được cái ghế mà họ thèm muốn! Tại sao lại có chuyện ngược đời như vậy ? Cách đây vài năm là "người chờ ghế", còn bây giờ là "ghế chờ người". Có một câu chuyện như thế này:

Một ông Giám đốc đương quyền mắc bệnh phải vào nằm viện, cán bộ nhân viên dưới quyền lần lượt đến thăm, nào quà cáp thuốc men; đùng một hôm chẳng có ai đến thăm ông ta nữa. Ông ta lấy làm lạ, nhưng cho đến ngày xuất viện, ông ta mới biết là người phó của ông ta đã có quyết định làm giám đốc thay thế ông ta … Ông ta về hưu, đắng cay đắng ngắt, ngậm miệng, than trách thế thái nhân tình!

Tại sao ông Lê Huy Ngọ bị Quốc hội truất phế, nhưng hơn nữa tháng sau thì Thủ tướng Phan Văn Khải (PVK) mới bổ nhiệm ông Thứ trưởng thường trực Bộ NN & PTNT làm quyền Bộ trưởng? Cái cơ chế đã đẻ ra những điều chậm chạp như vậy hay sao ? Coi như trong một thời gian, Bộ NN & PTNT không có người lãnh đạo? Điều này chứng minh rằng sự khủng hoảng về nhân sự của CSVN là có thật!

Sau 60 năm sử dụng, sau bao nhiêu lần thay ngôi đổi chủ, tranh giành, xô đẩy … những chiếc ghế đã trở nên ọp ẹp, đung đưa. Những chiếc ghế ở VN không còn là chổ ngồi êm ái, quyền uy nữa; mà là những cái ghế lung lay, xiêu vẹo. Những cái ghế ở ngành dầu khí là cái ghế vững vàng nhất để chịu đựng những cơn bão cấp 12 của Thái Bình Dương, những cái ghế được dán chặt từ thời ông Tổ, ông Cố nhưng hôm nay đã ngã sụm. Điều đó báo hiệu rằng, những cái ghế khác cũng không an toàn và cũng sẽ rơi vào hoàn cảnh tương tự ? Nhiều người đang e dè với cái ghế của họ ? Xin hãy tưởng tượng, guồng máy độc tài vận hành như một bộ máy cơ học; guồng máy này, từ lâu đã chạy xục xịch như vậy rồi, các bánh răng cùng một chất liệu, độ bền, thời hạn sử dụng, mỏi mòn … nhưng phải chuyển động ăn khớp với nhau; một bánh răng mới được thay vào không làm cho guồng máy chạy tốt hơn, mà chính nó sẽ bị phá huỷ. Người tài năng và tâm huyết trong guồng máy CS cũng giống như chiếc bánh răng còn mới ở trên vậy? Sẽ đui, sẽ chột, sẽ láo lường, sẽ … như những người đồng chí của họ ? Trong một tập thể gồm những con người cơ hội chụp giựt thì việc giành ăn, đá qua đá lại, đổ thừa trách nhiệm cho nhau cũng là điều dễ hiểu. Điều hành một nhà nước cũng giống như điều hành một công ty; sự cải cách đổi mới không nằm ở cấp trung gian, mà nằm ở chóp đỉnh, muốn thay vài người để làm trong sạch một guồng máy là điều không thể được và hoàn toàn không làm được.

Tôi có anh bạn vào Đảng, để đi bằng con đường thăng quan tiến chức; anh ta ước tính đi tìm chiếc ghế phó giám đốc mất 5 năm, còn ghế giám đốc mất 10 năm. Đó là mới tính theo thời gian, còn bao nhiêu chuyện khác phải lo nữa (để con đường công danh được suông sẻ). Cuối cùng, anh ta nhận thấy hành trình đi tìm chiếc ghế quá dài mà cuộc đời lại ngắn, cho nên anh ta chọn con đường khác! Sống trong guồng máy CS, người ta nói đến một thứ trật tự; đó là cơ cấu, có nghĩa là những người trong guồng máy của họ đã được sắp đặt cả rồi: chiếc ghế này chờ con Ông A ra trường (nhưng còn ba năm nữa); chiếc ghế kia chờ con Bà B xuất ngoại trở về vv và vv… Còn con dân đen thì cứ ngồi đó mà chơi, chán thì đi uống rựơu … con người ta muốn thành công không chỉ thông minh, học giỏi là đủ mà còn phải có ý chí. Thủ đoạn của CS là làm cho ý chí của dân chúng phải khuất phục, để họ dễ bề cai trị.

Tôi không sống ở ngoài Bắc, chưa một lần được vinh hạnh gặp các vị lãnh đạo, nhưng Trời phú cho tôi cái khả năng suy đoán, nên chỉ nghe ai đó nói chuyện trên Ti-Vi hoặc trả lời qua báo chí là tôi có thể đánh giá được toàn bộ con người họ. Ví dụ như chính kiến, quan điểm, trình độ học vấn, trí thông minh, sự nguỵ biện để bào chữa điều gì hoặc bao che cho ai vv và vv… Chúng tôi đã quen dần với ngôn từ và ý nghĩa của những lời phát biểu: Chuyện này chúng tôi đã nghe nhiều lần nhưng chưa có bằng chứng … Có nghe dư luận râm ran rằng … Chuyện này không nghe, không biết, không thấy … Họ áp dụng chiến thuật ba không: không thấy, không nghe, không biết như hồi họ còn họat động nằm vùng ? Bất cứ trong tình huống nào họ cũng có cách nói để bào chữa cho sự sai trái và bao che cho việc làm thiếu trách nhiệm của họ. Cái cơ chế đã đẻ ra những con người như vậy, nên họ phải hành xử như vậy! Trì hoãn là một chiến thuật thứ hai cũng thường được đem ra áp dụng; họ hứa sẽ giải quyết trong tuần tới, tháng tới, năm tới … nhưng rồi mọi chuyện “vũ như cẩn”.

Ông Nông Đức Mạnh làm tới chức Tổng bí thư (TBT) nhưng nghe đâu tự cho mình là người tài hèn, đức mọn; những người cùng làm việc với ông ta kháo với nhau rằng, trình độ như ông ta làm tới chức Bí thư tỉnh uỷ là hết cỡ, làm sao mà lên tới chức TBT được; bởi vì ở vị trí này cần phải có con người có tầm chiến lựơc, nhìn xa trông rộng, ra những quyết định xuyên suốt … Nếu thật như vậy, thì ông Mạnh đang là con bài của kẻ khác, họ dựng ông ta lên để làm bùa hộ mệnh cho sự tồn vong của chế độ, cũng giống như họ đang thờ phụng cha ông ta vậy ?

Ông Phan Văn Khải (PVK) trông có vẻ già cả, mệt mỏi, giọng nói thều thào như muốn đứt hơi. Trong những lần hội nghị ở nước ngoài, ông ta cố đi nhanh cho bằng thiên hạ nhưng lại thở dốc; tới lúc gặp nhau, ông ta chẳng biết phải nói những gì nữa? Ông ta hay trở về Củ Chi thăm quê hương và họp mặt cử tri. Có một lần cử tri phát biểu rằng, các quan chức địa phương bây giờ giống cường hào nhưng ông ta lại cho là cử tri đã nói quá. Ông ta muốn biết đời sống và suy nghĩ của bà con, nhưng đã bị các quan chức địa phương bịt mắt, bịt tai ? Qua cách nói dễ thấy rằng ông ta chẳng còn ham chiếc ghế Thủ tướng, nhưng chẳng biết bàn giao lại cho ai ? Nguyễn Tấn Dũng ? Nguyễn Minh Triết ? Hai con người năng lực ngang nhau, nhưng tham vọng lại khác nhau ?

Ông Nguyễn Văn An, chức vụ Chủ tịch Quốc Hội, là người tập hợp, quản lý các ông Nghị Việt Nam, xem ra ông ta là người khôn ngoan và ba phải nhất. Đại biểu Quốc hội là người đại diện cho nhân dân nhưng ông ta lại làm trọng tài. Ông ta làm công việc điều hòa giữa quyền lực nhà nước và quyền lợi nhân dân, đại biểu Quốc hội mà chất vấn thành viên chính phủ rát quá thì ông xì-top; đồng thời ông cũng thay mặt cử tri đòi hỏi đại biểu Quốc hội phải năng nổ hơn nữa … Nói như vậy thôi chứ ông ta luôn ba phải trong mọi chuyện để cái ghế của ông được vững chắc. Sẽ chẳng có ai làm Chủ tịch Thượng viện lẫn Hạ viện tốt hơn ông ta đâu ?

Hai Ông Trần Bất (Đức) Lương và Phạm Thế Duyệt thì bộ dạng giống nhau, ông Lương làm công việc tiếp xúc với nước ngoài; còn Ông Duyệt thì chuyên trấn an, đe doạ dân chúng. Mặt trận Tổ quốc (MTTQ) là cơ quan tập hợp, đoàn kết các tổ chức, dân tộc, tôn giáo VN … nhằm xây dựng khối đại đòan kết toàn dân nhưng MTTQ là một tổ chức của đảng … Đội ngũ thay thế những người ở trên chóp đỉnh này có không ? Chắc chắn là không vàø chẳng có ai ngu gì trong thời điểm này lại nhảy ra ôm mọi trách nhiệm, giải quyết những nợ nần, ân oán, rối rắm từ đời não đời nào ? CSVN không thể giải quyết được cái gánh nặng của quá khứ mà họ đã chồng chất bấy lâu nay ?

Vài vị quan lớn hôm nay dám nói thật, bởi vì họ đã nhìn thấy cái kết cục là không còn gì để được nữa. Họ đã được quá nhiều rồi và họ chưa bước đến thời điểm để mất. Những vị quan tham cũng đã ý thức một điều rằng thời thế đã đổi thay. Những cái gói quá kín, những mảnh đất màu mỡ không còn là vương quốc bất khả xâm phạm, nói như ông Bộ trưởng Bưu chính viễn thông, Đỗ Trung Tá: “Nếu điều tra đúng thì có nước đi tù hết”. Những cái ghế đã trở thành những cái bẫy, lúc nào cũng muốn sập xuống, lúc nào cũng sẵn sàng đưa người ngồi trên đó phải ra đối chất trước vành móng ngựa (Nếu họ không muốn ra trước vành móng ngựa, thì xin giấy chứng nhận đang mắc một chứng bệnh nan y nào đó, có thể chết đột tử, ví dụ nhồi máu cơ tim hoặc là tai biến mạch máu não). Ông Lê Huy Ngọ là nạn nhân của chiếc bẫy đó, ông ta vừa phòng chống cúm gà, vừa cứu trợ bão lụt lại quản lý đến 400 công ty thuộc Bộ thì chắc chắn là ông ta không thể làm việc được, chứ đừng nói đến làm việc có hiệu quả? Những người mới lên ngồi trên chiếc ghế sẽ nhận cái dư sản của người cũ để lại và phải giải quyết những hậu quả của nó; không một ai biết chính xác là người tiền nhiệm, đã để lại cho họ những cái gì ?

Trong 60 năm cầm quyền CSVN đã để lại quá nhiều chuyện rắc rối, phức tạp, nợ nần, nhiễu nhương, vàng thau lẫn lộn, những giá trị ảo đang thống trị xã hội, tài sản bị rút ruột từ thời não thời nào, quyền hành ngạo ngược, người lương thiện bị chà đạp, bọn côn đồ lại hống hách kiêu căng… Cái cảm giác an toàn 100% khi sở hữu một chiếc ghế không còn nữa mà thay vào đó là tâm lý lo sợ, run rủi đã hằn in trên nét mặt của cán bộ CS; không khéo chuyện ghế nọ, xọ ghế kia thì khốn. Không một ai có thể đoan chắc rằng, trong quá khứ, họ đã không làm điều chi mờ ám; trong thời gian qua rất nhiều người đã vi phạm pháp luật nhưng không biết mình vi phạm, đến khi ra trước Toà thì kêu oan, xin Toà khoan hồng vì học vấn kém cỏi, trình độ hạn chế nên làm bừa, ký ẩu (Toà án này cũng là do họ dựng nên). Cái cơ chế CS đã cho họ một số phận khốn nạn như vậy hay sao ?

Không biết, trong những tiêu chí để gia nhập WTO có cần phải công khai, minh bạch hoạt động của quốc gia hay không? Nhưng trong thời gian gần đây nhiều vụ tham nhũng bị khươi ra: Y tế thuốc men, Bưu chính viễn thông, Dầu khí… ngày hôm qua khươi tới Seaprodex. Báo chí của họ đưa tin dồn dập, người đọc chưa kịp suy tư thì lại một vụ mới xì ra. Báo chí đua nhau viết để phục vụ nhu cầu tò mò, thèm khát thông tin của độc giả. Đây là thời điểm bận rộn, căng thẳng và nhiều kịch tính nhất trong lịch sử báo chí VN. Nhiều người đặt câu hỏi là tại sao những chuyện động trời như vậy, xãy ra cách đây 10 năm, nhưng hôm nay mới đư»£c khươi? Chắc là có một thế lực nào đó đứng đằng sau? Câu chuyện tham nhũng không dừng ở đây, bức màn sắt đã từ từ kéo lên; hàng trăm con mắt, hàng ngàn cái tai đều đổ xô vào đó! Sẽ còn những vụ án xuyên thế kỷ, gây kinh hoàng cho nhiều người. Một cơn địa chấn đang xãy ra trong nội bộ CSVN; thằng bị bắt (2), người nhảy lầu tự tử (3), kẻ ôm tiền bạc, chạy trốn ra nước ngoài (4) … Rồi nay mai, không biết đến lượt ai sẽ uống thuốc chuột tự tử đây ?

CSVN không còn gì để bưng bít ? Chiếc kim trong bọc lâu ngày, nay đã lòi ra? Trong một đất nước độc tài, mọi thông tin đều bị kiểm soát gắt gao. Những vụ tham nhũng được đăng trên báo chí như hiện nay là chưa có tiền lệ; một vụ xì ra sẽ kéo theo nhiều vụ khác, không ăn được thì phá cho hôi. Những vụ tham nhũng, ngày càng lớn hơn, đã làm căm phẫn những vị lão thành cách mạng và các cựu chiến binh; họ không ngờ rằng thành quả cách mạng, sự hy sinh xương máu của họ đã bị các quan tham cướp đoạt hết ?

Tục ngữ VN có câu: Nằm trong chăn mới biết chăn có rận! CSVN biết nội bộ của họ hơn ai hết, nhưng họ nhắm mắt đưa chân, nước đến đâu hay đến đó, cố chịu đấm ăn xôi? Một thời, những người CSVN nguyền rủa Gorbachốp, người đã đề xướng chương trình cải cách Glaxnốp (công khai) và Peretroixka (đổi mới) ở Liên Xô, dẫn đến sự sụp đổ thành trì CS làm cho họ phải xiêu viêu, xiểng liểng. Bây giờ đến lượt CSVN cũng cần công khai, đổi mới để hoà nhập với cộng đồng nhân loại nhưng cần phải nhớ một điều là cái gì cũng có hai mặt. Cuộc sống là chuỗi những sự kiện nối tiếp nhau, ngày qua ngày, không ai đùng một cái ngang nhiên "ăn” cả triệu Đô-la; nhu cầu và khả năng của con người là phải thích nghi dần dần để đạt mức kỷ lục; cũng giống như mức kỷ lục của vận động viên điền kinh vậy.

Ở mỗi giai đoạn, phát triển kinh tế và xã hội của đất nước. CSVN phải đối mặt với những thách thức khác nhau và cách giải quyết cũng khác nhau. Không có người đứng mũi chịu sào, không có những cái ghế vững vàng CSVN sẽ chấp nhận thua cuộc, không phải trong tâm trí dân chúng, mà trong chính cuộc chơi quyền lực của họ.

Saigon ngày 30/6/2004. (5)


Phụ lục:
(1). Khươi chứ không phải là khui: Khui là mở ra, bật lên; ví dụ như khui bia, khui đồ hộp … khươi là móc nhè nhẹ, là khoèo khoèo, chứ chưa phải là bật tung lên. Còn bươi là xáo tung lên; ví dụ như bươi trong đống quần áo, gà bươi đống thóc …
(2). Ông Nguyễn Quang Thường, Dương Quốc Hà, Đặng Hữu Quý là những Phó Tổng Giám đốc của những Tổng Công ty thuộc Petro Việt Nam, đã bị bắt.
(3). Ông Phạm Quốc Ca, Giám đốc Ngân hàng Nông nghiệp Thạnh Phú, huyện Mỹ Xuyên, tỉnh Sóc Trăng, đã nhảy lầu tự vẫn ngày 28/6/2004 do nợ khó đòi lên đến 170 tỷ (Báo TT thứ sáu ngày 29/6/2004).
(4). Ông Nguyễn Khắc Sơn, trưởng Chi nhánh Công ty Xuất nhập khẩu ngành In ở TP.HCM, thuộc Công ty mẹ ở Hà nội (Bộ Thông tin – Văn hoá), ôm 90 tỷ đồng bỏ trốn ra nước ngoài (Báo TT thứ năm, 28/6/2004).
(5). Ngày 4/7/2004 ông Nguyễn Kinh Quốc, người phát ngôn của Thủ tướng Khải, nói bóng gió rằng: Quan điểm của chính phủ là không khép kín mà là cởi mở với báo chí, nhưng thông tin trên báo chí phải đúng luật định; điều này có nghĩa là những bài điều tra về tham nhũng phải bị dừng ở đây. Ngày 5/7/2004, khai mạc Hội nghị Ban chấp hành TW Đảng CS lần X; như vậy những bài báo chống tham nhũng là những đợt pháo hoa làm nức lòng dân chúng trong ngày khai mạc, để cho dư luận thấy rằng Đảng CS cũng quyết tâm chống tham nhũng; nhưng sau đó thì đâu sẽ vào đấy. Lý do để những baì báo được đăng đã rõ!

Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam

Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam