Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam
Điện Thư - Số 22
Tháng 6 năm 2004
Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ xin trân trọng kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện Tử, Cơ Quan Ngôn Luận và Độc Giả trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện và bài vở liên quan đến tình hình dân chủ Việt Nam. Như đã minh định qua bản thông cáo và thư ngỏ của Câu Lạc Bộ Dân Chủ trước đây, sự đàn áp thô bạo của cơ chế độc tài sẽ không làm chùn bước và bịt miệng được các tiếng nói tranh đấu dũng cảm cho nền dân chủ Việt Nam. Mọi liên lạc xin gửi về : caulacbodanchuvietnam@yahoo.com
Tin Ghi Nhận:
E ngại Lê Chí Quang có thể bị chết ở trong tù vì bệnh tật nên Hà Nội đã sớm trả Quang trước thời hạn. Vì áp lực và đe dọa của nhà cầm quyền, gia đình Lê Chí Quang đã không dám cho Quang tiếp xúc với bất cứ ai kể từ lúc về lại nhà.
Mục sư Nguyễn Hồng Quang đã bị Hà Nội bắt giam ngày 8 tháng 6 năm 2004 vì những tranh đấu đòi tự do tôn giáo, tự do truyền đạo. Dù vậy, bộ máy cầm quyền đã vu khống Mục Sư Quang một cách tồi tệ và ấu trĩ. Báo Công an số 117 đã trắng trợn vu cáo "đây là đối tượng đã nhiều lần vi phạm pháp luật và cầm đầu một băng nhóm chuyên gây rối, bảo kê".
Giáo Sư Trần Khuê đã bị Hà Nội cáo buộc tội "gián điệp" trong bản cáo trạng được công an đọc cho gia đình nghe. Tuy nhiên, mới đây, tội "gián điệp" đã được thay thế bằng tội "lợi dụng dân chủ để tuyên truyền chống phá chế độ" và tội vi phạm lệnh "quản chế tại gia".
Ông Nguyễn Lương Bằng, một UV trung ương Đảng nổi tiếng liêm khiết, khi chết đã để lại cuốn nhật ký trong đó tiết lộ sự kiện đảng CSVN đã từng có một tổ chức chuyên cung cấp "gái" cho một số nhân vật cao cấp của Đảng CSVN. Tổ chức này núp dưới cái tên: "Uỷ ban chăm sóc sức khoẻ trung ương" .Cũng trong cuốn sổ nói trên, ông Nguyễn Lương Bằng đã bày tỏ thái dộ kịck liệt lên án sự kiện đồi trụy đó. Mới đây, một đường dây cung cấp "gái" cho cán bộ thuộc các tỉnh phụ cận Thành Phố Hồ Chí Minh, cũng đã bị phanh phui. Nhiều cán bộ cao câp của Tỉnh tìm mọi cách nói dối gia đình lên thành phố Hồ Chí Minh để "hội họp, công tác". Nhưng thực chất là để được thỏa mãn cuộc sống trụy lạc với các cô gái trẻ. Những cô gái này do "các mối liên hệ làm ăn với các quan chức cao cấp các Tỉnh" cung cấp. Đổi lại, các cán bộ cao cấp các Tỉnh sẽ tạo điều kiện ký kết những hợp đồng kinh tế beó bở nhưng đầy bất minh cho "đối tác".
----- O -----
Muốn chống tham nhũng
Phải chống cái cơ chế đẻ ra tham nhũng.
Lê Chí Quang
Tham nhũng đã và đang trở thành một quốc nạn của đất nước, một trong bốn nguy cơ mà những năm gần đây hội nghị TW nào của Đảng cũng đề cập tới. Nhưng, chỉ là đề cập chứ chưa hề có cách thức, hay biện pháp nào để đối phó với quốc nạn này một cách hữu hiệu. Tham nhũng len lỏi đục khoét mọi cộng đồng dân cư; chui rúc vào mọi ngóc ngách của cuộc sống. Cán bộ thường thì tư túi, cán bộ có chức thì lợi dụng chức vụ, cương vị, quyền hạn để tham nhũng. Cán bộ địa phương tham nhũng cỡ địa phương, cán bộ tỉnh Tham nhũng cỡ tỉnh, cán bộ TW tham nhũng cỡ trung ương. Không một ngành nào, cấp nào không có cán bộ tham nhũng. Theo lời của Thủ tướng Singapo Lý Quang Diệu trong một chuyến thăm Hà Nội đã nói: "Tham nhũng ở Việt Nam không còn thuộc phạm trù về mặt đạo đức nữa". Nói như vậy có nghĩa là người ta không còn xấu hổ về hành vi tham nhũng nữa, thậm chí nhiều người còn xun xoe, bợ đỡ, thán phục bọn tham nhũng như những anh hùng trong thành tích làm giàu. Phải chăng, tham nhũng đã là thuộc tính xã hội, văn hoá xã hội ?! Một thứ văn hoá dã man dìm mọi người trong đó mà rồi cứ thế phải ngụp lặn để sống, để tồn tại trong nỗi đoạ đầy.
Aỏ tưởng về một thứ Chủ nghĩa xã hội không tưởng, về một thiên đường CS mà ở đấy mọi người làm theo năng lực hưởng theo nhu cầu, cộng với các phương thức kinh tế tập trung bao cấp, đã làm triệt tiêu sức sống của xã hội, đẩy nền kinh tế đến kiệt quệ, đất nước lâm vào cảnh đói nghèo, lạc hậu và phá sản. Sống trong một xã hội như vậy, buộc con người, nếu muốn khỏi đói khổ phải vật lộn xoay sở, phải tư túi, phải ăn cắp. Lúc đầu ăn cắp giờ làm việc, sau đó ăn cắp tài sản của nhà nước dưới nhiều hình thức khác nhau.
Bước sang nền kinh tế thị trường với cái gọi là theo định hướng xã hội chủ nghĩa do Đảng lãnh đạo, một cơ hội tốt, một mảnh đất mầu mỡ cho tham nhũng càng phát triển tràn lan. Bất kể chỗ nào có miếng ăn là có mặt bọn tham quan. Chúng không từ bất cứ một thủ đoạn nào để bóc lột, để vơ vét, để đục khoét tài sản của nhà nước, của nhân dân. Từ tiền đóng thuế mồ hôi nước mắt của người lao động, đến các nguồn vốn đầu tư, viện trợ của nước ngoài để xoá đói giảm nghèo, v. v…
Nhưng, nguồn gốc sâu xa hơn mọi nguồn gốc, nguyên nhân căn bản hơn mọi nguyên nhân của tham nhũng ở Việt Nam lại chính là sự lãnh đạo độc quyền, tuyệt đối của Đảng. Độc quyền tất dẫn tới lạm quyền, lạm quyền được thì thả cửa tham nhũng. Quyền lực của chuyên chính vô sản là quyền lực vô giới hạn, không bị khuôn khổ của pháp luật, đứng trên pháp luật thì các đảng viên còn sợ gì nữa. Báo chí cũng được Đảng lãnh đạo chặt chẽ nên có phanh phui được vụ nào thì cũng chỉ là con tốt đen phải chịu tội. Làm gì đã được như Trung Quốc, mặc dù TQ cũng chẳng phải là tấm gương tốt đẹp gì.
Đối với người dân, muốn cho công việc êm xuôi, mau chóng, thoát khỏi phiền hà thì con đường ngắn nhất là phải đi cửa sau, phải chấp nhận “làm luật”.
Quan chức bật đèn xanh cho dân “làm luật”, gợi ý cho dân “làm luật”.
Vi phạm luật giao thông ư ? Nộp phạt 100.000 hay làm luật 50.000, đằng nào hơn ? Nộp thuế ư ? Nếu nộp thuế thì làm gì còn lãi, vậy thì đành “làm luật” cho xong, …
Chỉ xin tạm nêu vài ví dụ trong trăm nghìn cách thức, biện pháp tồn tại trong xã hội, như một thứ văn hoá nô dịch đời sống xã hội của người dân. Đến như đứa trẻ mẫu giáo cũng biết “làm luật” với cô giáo bằng phong bì thay vì bằng hoa như trước đây nhân ngày sinh nhật cô hay ngày quốc giáo 20/11.
Để có được tiền, bọn quan tham đã không từ bất cứ biện pháp nào, thủ đoạn nào, miễn là có lợi cho chúng. Mặc kệ dân lành. Nhiều hành vi tham nhũng thật vô cùng nhẫn tâm, và hết sức tàn bạo. Chúng làm mộ liệt sỹ giả, còn mộ thật thì chúng san bằng (vụ ở Quảng Nam). Chúng khai khống 600 quan tài để lấy tiền. Chúng làm đê điều chất lượng kém (đoạn An Dương- Long Biên; Chèm- Thượng Cát); ở đây, để có thể ăn bớt được tiền, chúng sẵn sàng dìm chết người dân Hà Nội khi lũ lụt chăng ? Chúng tham nhũng cả tiền ủng hộ bão lụt cho các tỉnh miền trung (vụ ở Nghệ An) … Chúng mua tàu chiến, tàu ngầm, máy bay phế thải để trang bị cho quân đội (có khác nào chúng sẵn sàng dâng đất nước ta cho giặc ?!) v. v…
Các gương mặt đại đầy tớ của dân, và các biện pháp xử lý của Đảng.
Vụ 16 tấn vàng của Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, bỏ lại không mang theo (vì ông vẫn còn chút tình với dân với nước ?) nhưng sau đó biến đi đâu ?. Các đại biểu quốc hội đã chất vấn tại QH nhiều lần, mà Đảng vẫn không dám tường trình. Vậy tôi xin phép được cùng đồng bào ta thử đi tìm số vàng kia nhé !:
Lê Ngọc Báu là con trai thứ 5 của Lê Duẩn cùng vợ là Nguyễn thị Nga và con trai là Lê Tuấn Anh bỏ ra 60 tỉ đồng VN để mua lại 40 % cổ phần tại sân gôn Đồng Mô. Bà Nga và Tuấn Anh đang đứng tên sở hữu số cổ phần đó. Ngoài ra Báu còn có cổ phần ở 3 siêu thị tại thành phố HCM, cổ phần ở ngân hàng Á châu, ở một công ty vàng bạc đá quý. Các con Lê Duẩn đều là tỷ phú cỡ bự cả. Xin hỏi Đảng, tiền đó ở đâu ra …?
Lê Thị An là đội trưởng là đội trưởng đội chống buôn lậu của công an Hà Nội cũng đóng góp 10 tỉ ĐVN tại sân gôn Đồng Mô; ngoài ra An còn có một khách sạn tại HN và một công ty buôn bán xe máy tại Gia Lâm.
Đỗ Mười lúc sắp xuống lỗ chợt ấm ức: chẳng nhẽ mình lại chịu thua các đàn anh nhiều đến thế sao, đành quyết xông lên tham tàn một chút vậy. Song, cái một chút của ông, vì ông là Tổng bí thư Đảng, cũng là một triệu đô la, do một công ty của Mỹ gửi tặng ông thông qua một công ty Hàn Quốc. Ông đi đêm với Mỹ trong vấn đề gì thì không ai rõ, nhưng trước đây ông vốn là người lớn tiếng chửi Mỹ nhất. Con rể ông cũng là một tỷ phú đỏ nổi tiếng ở VN. Khách sạn Bảo Sơn là của hắn, hãng Taxi Việt Phương cũng của hắn.
Có lời đồn đại rằng ông Lê Đức Anh vốn là cai đồn điền cao su, khai man lý lịch vào Đảng …. Thì còn tin được, nhưng lời đồn ông thường xuyên nhận tiền hối lộ để phong tướng, tá cho các sỹ quan cấp dưới thì tôi hết sức ngỡ ngàng.
Cựu thủ tướng Võ Văn Kiệt "thành tích" mới thật đầy mình. Về tình ái, chắc ông không thua Minh Mạng, còn về các trò ma giáo thì có lẽ ông vô địch thế giới. Đường dây tải điện 500KV xuyên bắc nam ông đã ăn đủ, kẻ chịu tội thay ông là ông Vũ Ngọc Hải. Lúc ông Hải sắp ra tù, đích thân ông Kiệt đến thăm. Ông cưỡi Mercedes, tay cầm chai sâm banh để cám ơn đệ tử vì đã biết học tấm gương Lê Lai liều mình cứu chúa. Bây giờ ông Hải đang là tổng giám đốc một công ty của ngành điện. Cái xe Mec mà ông Kiệt đi cũng là quà biếu của công ty, nhân chuyến đi thăm Đức. Công trình đường dây 500KV có sử dụng công nghệ mạ kẽm tĩnh điện của bà Lương Thị Cầm vợ thứ (bao nhiêu thì tôi không rõ, ta tạm gọi là thứ n ) của ông. Khi bà còn là một phó tiến sỹ tại trường đại học Bách Khoa, phương án mạ kẽm của bà bị nhiều người bác bỏ vì tốn kém và không bền. Đến lúc bà làm đệ nhất phu nhân thì không ai dám cãi lại bà nửa lời. Và nó đương nhiên được mang ra áp dụng. Năm 2000 bà được nhận giải thưởng Kovalevskaia cũng nhờ thứ công nghệ đó! Người ta còn đồn rằng hồi ông Kiệt đương chức, có một vụ bộ đội biên phòng của Hạ Long bắt được hơn 200 xe ô tô do con trai ông buôn lậu. Số xe đó bị giữ lại. Ông tức tốc xuống tận nơi, vụ đó được giải quyết êm ru. Đánh đổi cho số xe đó là hàng loạt quyết định tăng lương, tăng cấp cho các sỹ quan biên phòng. Và, thị xã Hạ Long đương nhiên trở thành thành phố Hạ Long một cách bất ngờ đến mức mà những người lạc quan nhất, hăng hái nhất cũng phải mất 3-5 năm chuyển động để biến hoá cái thị xã nghèo nàn thành một thành phố. Ấy thế nhưng, khi cơn bão số 5 đổ bộ vào miền đông Nam bộ làm chết 5000 người thì chẳng ai thấy ông đâu. Giá mà ông giành tình cảm cho dân như ông dành cho ô tô, thì chắc con dân chúng tôi cũng đỡ khổ hơn rồi. Con trai ông Kiệt là một trùm Mafia ở VN. Trong nước cũng như ngoài nước người ta đều đồn đại rằng ông Võ văn Kiệt có 370 triệu Đôla gửi tại các ngân hàng nước ngoài.
Các vị đày tớ của dân như Mười–Anh–Kiệt không ai có nổi một tấm bằng trung học chính quy, không ai biết nổi một ngoại ngữ. Ấy thế mà không ai bảo ai các vị này đều rất thông thạo một từ trong tiếng Mỹ: ĐÔLA (Xin đừng nhầm với hai nốt đô và la trong khuông nhạc, các vị "lãnh tụ kính yêu" này chưa bao giờ ký xướng âm đâu). Xưa kia các vị đánh Mỹ đến cái lai quần, nay vẫn vắt nóc lên mà chửi Mỹ, ấy thế mà cứ thấy tiền Mỹ thì mắt các vị lại sáng hơn cả mắt cú vọ trong đêm, Bất giác tôi chợt nghĩ đến một câu thơ của Tản Đà:
"Chỉ bởi thằng dân ngu quá lợn,
Cho nên chúng nó mới làm quan"
Khi ông Phan Văn Khải nhận chức thủ tướng, có nhiều lời đồn ông là người đức độ. Điều này sẽ được thực tế và lịch sử xác minh. Có điều, con trai ông thì chắc chắn không phải thế. Hắn là một trùm Mafia tại VN. Hắn nhập cả những chiếc tàu chở đầy ô tô cũ vào VN để bán sang TQ, hắn có mấy khách sạn tại Hà Nội và Sài Gòn. Khi CA lùng bắt Phạm Huy Phước, hắn đang ngồi cùng chiếu bạc với Phước. Trước khi CA ập vào, đã điện thoại cho hắn để hắn biết đường tẩu thoát trước. Toà án xử Phước có một mức án 3 năm dành cho tội đánh bạc. Sau này hắn cũng bị bắt về tội buôn lậu, nhưng rồi lại được thả ngay. Vì vụ đó ông Khải xin từ chức nhưng Đảng lại can ngăn. Đến vụ nhà thầu HISG của Trung Quốc trúng thầu xây dựng sân vận động quốc tế ở Hà Nội thì sự nghi ngờ của xã hội lại càng âm ỉ. Nhà thầu đó do "con gái" kiêm tình nhân của nguyên bí thư trung ương đoàn Hà Quang Dự, kéo từ TQ sang. Hắn không có tư cách pháp nhân cũng như mọi giấy tờ cần thiết cho việc đấu thầu. Thế mà hắn vẫn trúng thầu. Sau này hội kiến trúc và hội xây dựng phát hiện ra. Thiết kế vừa không có thẩm mỹ, không an toàn, báo chí cũng lên tiếng, ấy thế mà ai đó đã bật đèn xanh cho vụ đi đêm này. Chẳng phải nó rẻ hơn 2 nhà thầu kia mà vì nó biết làm luật nhiều hơn các nhà thầu kia. Không cho bọn này trúng thầu thì lộ tẩy hết. Các quan chức chính phủ ăn bao nhiêu rồi ? Các quan ở Bộ ăn bao nhiêu rồi ? Các quan ở Uỷ ban TDTT, ở liên đoàn bóng đá ăn bao nhiêu rồi ? Không cho bọn này trúng thầu tất chúng sẽ tố giác. Hỏi sẽ lấy mo ở đâu để che cho hết các bộ mặt kia. Hôm 14/8 khi nghe tivi thông báo nhà thầu HISG trúng thầu, một bà hàng xén ở chỗ tôi bỗng thốt lên rằng "bố con ông ấy quả này ăn đủ". Một người bạn tôi trong hội Kiến trúc HN bảo tôi rằng "làm theo phương án A2 của nhà thầu cũng không an toàn, lại vừa làm vừa chắp vá và sửa chữa, vả lại theo như thiết kế này và với nội thất của TQ thì chỉ hết khoảng 40 triệu USD thôi, mười mấy triệu đô la còn lại để vỗ béo lũ quan tham đó. Làm theo kiểu này, sân vận động có thể sập xuống bất cứ lúc nào". Để trấn an dư luận và đàn áp các ý kiến phản đối, hôm 15/8 Ban tư tưởng văn hoá TW cho họp với tổng biên tập các báo để thông báo rằng: HISG là nhà thầu của ban Tài chính quản trị TW Đảng CSTQ, đây là sự hợp tác hữu nghị giữa hai đảng. Người ta vẫn còn nhớ trước đây các quan tham dùng danh nghĩa Đảng cũng đã từng giới thiệu một chủ chứa (là Công Dung), và một tay dao búa (Khánh Trắng) cho nhiều vụ đại sự của Đảng!
Bà Trương Mỹ Hoa khi còn là chủ tịch hội liên hiệp phụ nữ VN đã từng nhận quà biếu mấy trăm ngàn đô của Phạm Huy Phước. Tên của bà thì rất đẹp, nhưng bộ mặt và tâm địa của bà thì lại ngược lại. Lúc bị Phước tố cáo, bà đã khóc thút thít bên tai ông Mười: "Anh Mười … em chót dại, xin anh tha cho!". Chuyện đến thế là xong, bà Mỹ Hoa không chỉ không vào tù mà còn được thăng tiến lên phó chủ tịch quốc hội!
Ông Phạm Văn Trà có 5 biệt thự; ông Phạm Thế Duyệt có 3 biệt thự; ông Lê Xuân Tùng có ngôi biệt thự trị giá 4000 cây vàng v. v… Chúng dân ai cũng biết cả. Ông Trương Tấn Sang, khi còn là bí thư thành uỷ thành phố HCM để xảy ra mấy vụ tham nhũng làm mất của nhà nước mấy ngàn tỉ đồng, mà ông cứ trúng cử vào uỷ viên bộ chính trị. Nghe nói ông phải cúng ra 1 tỷ để có được cái chân đó. Bà Nguyễn Thị Hoài Đức, là bác sỹ bệnh viện C được bổ nhiệm làm giám đốc trung tâm Sức khoẻ phụ nữ và Gia đình có tên giao dịch là RAHF. Trung tâm của bà được các tổ chức phi chính phủ của Úc là AUSAID, và của Hà Lan là WPF, và của ngân hàng thế giới WB viện trợ hàng trăm ngàn USD để thực hiện công tác kế hoạch hoá gia đình và chăm sóc phụ nữ ở các vùng nông thôn. Nhưng chỉ 10% là có kết quả còn lại bà toàn dựng lên các dự án ma để bỏ túi mỗi tháng khoảng 300 triệu đồng. Vậy mà với lòng tham vô đáy, bà vẫn nhẫn tâm ăn chặn tiền lương của anh chị em trong Trung tâm.
Nếu kể tài sản cũng như các hành vi tham nhũng của các vị đầy tớ tận tuỵ ăn cắp của dân ra đây, tôi e rằng bài viết này còn dầy hơn cả quyển "Le Capital" của Mác. Tài sản tham nhũng không những phân tán khắp nơi mà không nhỏ như cái kim để Đảng không nhìn thấy được, nhân dân không thấy được, các cơ quan công tố và tư pháp không thấy được. Nhưng còn lâu mà pháp luật dám sờ tới. Bởi vì họ đều mang họ Đảng cả, mà Đảng thì lãnh đạo toàn diện, tuyệt đối, nên toàn quyền ngang nhiên đứng trên pháp luật. Ông trời có mắt cũng đành nhắm mắt lại kẻo cũng bị chọc cho bị mù ấy chứ. Thì tất cả vẫn ngồi lù lù cả đấy thôi, có ai phải ngồi tù đâu. Vụ Thuỷ cung Thăng long: Ngô Xuân Lộc (phó thủ tướng), Đinh Hạnh, Lương Ngọc Cừ, … chỉ bị mất chức là cùng. Vụ án Mường Tè: Hà Quang Dự cũng được hạ cánh an toàn sau khi đã no xôi chán chè. Vụ sân vận động Mễ Trì: báo chí dù đã bước đầu định dũng cảm, nhưng lãnh đạo Đảng đã há miệng thì mắc quai nên đành phải cho nó trúng thầu thôi. Và tất yếu là phải chặn họng báo chí. Gần đây có vụ ở cảng Cái Lân. Nhà thầu khai khống hàng trăm nghìn mét khối đá nhưng chắc rằng chúng nó sẽ nuốt trôi thôi vì cán bộ Đảng đã được ăn đủ rồi.
Nói chống tham nhũng quyết liệt như chống diễn biến hoà bình, nhưng chỉ mấy con tép riu bị ngồi tù. Chẳng qua, làm ví dụ, để mị dân thôi, chứ chống tham nhũng thật thế nào được! Ngày nay người ta vào Đảng để được có quyền và có lợi, mà hiến pháp lại cho Đảng cái quyền độc tôn và toàn trị thì làm gì mà người ta chẳng tận dụng cái quyền độc tôn để thả sức ganh đua vơ vét. Cho nên, nếu chống tham nhũng thì còn lại ai để mà lãnh đạo đất nước, lấy ai để dẫn dắt các con chiên đi theo con đường mà "Bác và nhân dân lựa chọn" (!) đây ?
Của đáng tội, cũng có một vài vị đảng viên muốn chống tham nhũng, nhưng vừa ho he thì đều có nguy cơ mất chức hoặc bị thủ tiêu. Trường hợp ông Mai Thúc Lân chẳng hạn. Khi ông còn là bí thư Đà Nẵng, vì ông liêm khiết quá, "tay chân" của ông không ăn được gì, chúng đặt mìn tại nhà ông ngay. Ông sợ quá phải chạy ra ngoài này làm phó chủ tịch Quốc hội.
Thử hỏi có vị đảng viên có chức có quyền nào dám nói "ta là người yêu nước thương dân" mà không hổ thẹn với lương tâm không ? Yêu nước mà sao lắm biệt thự thế; yêu nước mà sao xe con của ông bóng lộn thế, xe máy con cháu ông sang trọng và đắt tiền thế, và chúng lấy đâu ra tiền để đi du học ở các nước tư bản, kể cả Mỹ ?
Xin các vị hãy để dành vài phút trong một ngày để nhìn xuống dân xem họ sống thế nào. Có ai thông cảm cho nỗi vất vả của người nông dân, một nắng hai sương, mà thu nhập mỗi tháng chỉ mua được vài giọt trong các cốc rượu tây mà các vị vẫn uống hàng ngày không ?
Có ai thương những bà già còm cõi mà phải oằn lưng gánh hàng rong mỗi ngày cốt chỉ bữa cháo bữa rau cho qua ngày đoạn tháng.
Có ai nghe thấy những tiếng kêu, khóc đau đớn trong đêm của các cô gái nông thôn, phải rời bỏ quê hương, ra chốn đô thành bán những tấm thân trong trắng ngọc ngà của mình, để bọn râu xanh, râu đỏ rầy vò tan nát (chủ yếu là râu đỏ, vì giai cấp công nhân, nông dân làm gì có tiền). Trong số nữ nô tỳ kia, không ít người bản thân hoặc mẹ, cha họ từng đổ máu rơi xương để bảo vệ cho học thuyết của Đảng.
Có ai khóc cho thân phận của những đứa trẻ bơ vơ, không nhà cửa, không học hành, đang phải ăn mày, ăn xin, bán báo, đánh giầy, bới rác. Họ chính là những đối tượng mà chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng gửi gắm: "Non sông Việt Nam có trở nên vẻ vang, sánh vai các cường quốc năm châu hay không, chính là nhờ một phần lớn ở công học tập của các cháu". Vâng, tương lai của chúng ta đó. Phải chi các quan chức của Đảng bớt chút tiền bao gái thì cũng góp được phần nào để cứu lấy tương lai đất nước đấy!
Có ai biết nhỏ lệ khi nghe những tiếng rao đêm trong lúc các vị đang say giấc nồng giữa vòng tay của vợ hoặc bồ ? Tiếng rao đó là của những người đen đủi đang phải lần mò trong bóng tối để bán nắm xôi, bát bún. ở đây, không có chút biểu hiện đặc trưng của một thứ văn hoá ẩm thực, hay một loại hình dịch vụ tận nhà nào, mà chỉ là những tiếng than của những con người cùng khổ.
Các vị có để mắt nhìn qua bữa ăn của các sinh viên nghèo chưa ? Quanh năm chỉ đậu phụ với rau cà. Gía các vị chỉ bớt chút tiền điện thoại di động để gọi gái, thì bữa ăn của họ may chăng có thêm vài miếng thịt đấy.
Tiếng kêu, tiếng gọi trong tận cùng tâm khảm của người dân đã thấu tận thiên tào, đến trời kia còn phải mủi lòng, ấy thế mà Đảng chẳng nhẽ không xót lòng!. Vậy nhưng các anh em yêu dân chủ, một lòng một dạ muốn dân giàu nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng, văn minh chỉ sột soạt ngòi bút thôi đã bị các lực lượng an ninh tuyệt đối trung thành với Đảng nghiêng tai nghe ngóng, không phải để tiếp thu, bàn bạc mà để tìm mọi cách trấn áp, đe doạ. Giá mà Đảng đối với bọn tham nhũng như vậy, thì dân đâu muốn rời xa Đảng như hiện nay.
Phải chăng, chính những con sâu mọt trong nội bộ đảng đang tự diễn biến hoà bình Đảng của họ ? Không, họ không dám dám diễn biến hoà bình, họ không biết làm diễn biến hoà bình theo cái nghĩa tích cực của chủ trương này. Họ đang phá Đảng, phá đất nước. Chính bọn chúng đã làm dân mất lòng tin vào Đảng. Chúng càng tham ăn thì càng đẩy Đảng nhanh chóng đi đến chỗ sụp đổ. Khắp nơi, ở Thái Bình, ở Đông Anh, ở Nam Hà, ở Nghệ An, và 3 tỉnh Tây nguyên …. Người dân vì uất ức, không chịu nổi bọn tham quan đã phải nổi lên. Bao giờ sẽ là cả 61 tỉnh thành ? Đảng có lường định được không ? Lúc ấy thì chẳng có Mỹ, chẳng có thế lực thù địch bên ngoài nào để mà đổ tội đâu!
Trong một buổi nhàn đàm, tiến sỹ địa vật lý Nguyễn Thanh Giang đã từng quả quyết: "Muốn chống tham nhũng thì phải chống cho được cái cơ chế đẻ ra tham nhũng". Nhưng, xin hỏi tiến sỹ: Ai sinh ra cái cơ chế đẻ ra tham nhũng này, và vẫn đang còn ra sức bảo vệ nó ? Chính là Đảng. Độc đảng, độc quyền cho phép thả sức lạm quyền mà không chịu bất cứ sự kiểm soát nào. Tham nhũng và mọi tệ nạn khác đẻ ra từ lạm quyền cũng không thể nào kiểm soát. Cứ thế, không những tham nhũng không thể loại trừ mà còn ngày càng phát triển!. Oái oăm thay, muốn chống cái cơ chế đẻ ra tham nhũng lại chính là phải chống cái đảng độc quyền. Giáo sư toán học Phan Đình Diệu, nhà nghiên cứu văn hoá Trần Khuê … vừa lên tiếng đòi bỏ điều 4 Hiến pháp, thế mà đã bị gây rầy rà. Còn ông tiến sỹ Địa Vật lý, ông định đội đá vá trời sao ?
Muốn chống được tham nhũng thì xã hội phải dân chủ, phải có tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do tư tưởng và xã hội phải đa nguyên. Cầu trời khấn phật sao cho nước ta chống được tham nhũng!
Hà Nội ngày 19 tháng 8 năm 2001
Lê Chí Quang
22 phố Trung Liệt, Đống Đa, Hà Nội
----- O -----
Trần Khuê, ngôi sao lấp lánh
Nhà văn Hoàng Tiến
Lần đầu tiên tôi biết Trần Khuê là ở cái duyên văn chương. ấy là do đọc bài anh viết mang tiêu đề "Về bài "Thướng sơn" của chủ tịch Hồ Chí Minh" viết tại thành phố Hồ Chí Minh tháng Giêng năm 1988.
Bài viết này anh đã phê phán Tố Hữu dịch sai thơ Hồ Chủ tịch, đã làm giáo sư Nguyễn Xuân Nam lên lớp giảng cho sinh viên, cứ theo ý Tố Hữu mà tán rộng ra, khiến bài thơ lại càng xa rời nguyên tác.
Nguyên tác:
Thướng Sơn
Lục nguyệt nhị thập tứ
Thướng đáo thử sơn lai
Cử đầu hồng nhật cận
Đối ngạn nhất chi mai.
Lũng Dẻ—1942
Bài dịch của Tố Hữu:
Lên núi
Hai mươi tư tháng sáu
Lên ngọn núi này chơi
Ngẩng đầu: mặt trời đỏ
Bên suối một nhành mai.
Lũng Dẻ—1942
Trần Khuê bình phẩm: "Nếu tôi không nhầm, thì có lần nhà thơ Tố Hữu đã tự nhận bài thơ này của Bác rất khó dịch và vì không dịch nổi chữ "cận" nên anh đành bỏ. Nhưng đọc kỹ tôi thấy không phải Tố Hữu chỉ dịch thiếu một chữ mà anh còn dịch thừa ra hai chữ, lại sai thêm một chữ. Tất nhiên, người dịch thơ vẫn có quyền thêm bớt miễn là đừng làm sai lạc ý trong nguyên tác. Nhưng trường hợp thêm bớt này có gây cho người đọc hiểu nhầm ý tác giả.
Câu “thướng đáo thử sơn lai” không hề có chữ nào có nghĩa là "chơi" và câu thơ cũng không có cái nghĩa hàm nói về sự đi "chơi". Dịch thêm chữ "chơi" là thừa và làm sai ý nguyên tác. Câu này chỉ có nghĩa là: lên đến ngọn núi này.
Còn câu: "đối ngạn nhất chi mai” nghĩa là: bờ đối mặt có một nhành mai. Không hề có “giang” hay “tuyền” để có thể dịch là "bờ sông" hay "bờ suối". Dịch là "bên suối" lại càng sai nguyên tác vì khi bỏ chữ "đối" và chữ "ngạn" tức là bỏ mất cái nghĩa khái quát và ý thác ngụ sâu xa của tác giả. Đúng là thêm từ thì hại ý."
Khá quá! Lời phẩm bình đã thu hút tôi đọc hết cả bài viết một cách ngon lành. Sau khi đã phân tích góp ý về bài giảng của giáo sư Nguyễn Xuân Nam cứ bám vào cái sai của bản dịch Tố Hữu và cứ tán rộng ra bằng ngôn từ đẹp đẽ của văn chương, làm bài thơ dịch đã sai lại càng sai, càng xa rời nguyên bản, thì Trần Khuê đề xuất một bản dịch như sau:
Lên núi
Hai mươi tư tháng sáu
Lên đến ngọn núi này
Ngẩng đầu gần vầng nhật
Bờ trước một nhành mai.
Lũng Dẻ—1942
Nhà thơ Tố Hữu bấy giờ còn đầy quyền uy, cả trong thơ và vị trí trong chính quyền (1988). Sự phê phán này phải có tinh thần dũng cảm lắm. Tôi chú ý đến anh từ đó.
Lần thứ hai được gặp anh tại Hà Nội. Một con người sôi nổi, luôn có ý thức về vai trò công dân chủ nhân ông của đất nước. Anh đọc cho tôi nghe bài "Gửi nhà thơ quên sứ mệnh" của anh:
Nhà thơ hỡi !
Anh không xót xa ư ?
khi thấy dân không tin Đảng nữa
như những ngày kháng chiến năm xưa.
Nhà thơ hỡi !
Anh không phẫn nộ ư ?
khi thấy những đảng viên cậy thế
ức hiếp dân lành
làm ô danh cộng sản.
Ôi, với những người dân
từng cưu mang nuôi họ
giấu họ dưới hầm
thà mất đầu không chịu hé răng
nay trở mặt bàn tay: bội bạc
Nông dân ta
đâu phải hết anh hùng
nhưng kính yêu Bác Hồ
nuôi lòng tin cộng sản
nên họ không "nổi loạn"
(họ sợ chi mấy tân-cường-hào !)
Hơi ồn ào một chút. Nhưng rất hay, rất khí phách. Nói chuyện một lúc, tôi có cảm tình với anh ngay. Cùng thanh khí cả mà. Anh tặng tôi cuốn "Đối thoại năm 2000” đứng tên chung Trần Khuê—Nguyễn Thị Thanh Xuân đồng tác giả. Tôi về đọc ngốn ngấu, từ cảm tình chuyển thành cảm phục. Gấp sách lại rồi, tắt đèn đi ngủ, lời hịch của Bình Ngô đại cáo cứ vang lên bên tai: "Dẫu cường nhược có lúc khác nhau. Song hào kiệt thời nào cũng có." Ngồi vùng dậy. Rót rượu. Uống một mình. Có những giờ phút trong cuộc sống thấy hạnh phúc. Thật sung sướng!
Đối thoại năm 2000 anh đặt ra nhiều vấn đề. Quá nhiều vấn đề. Có những vấn đề như cấm kỵ, không ai dám nói lâu nay. Phải là con người dũng cảm, sống trung thực, yêu nước lắm mới dám làm như thế. Xin trích vài ví dụ:
Ví dụ một: Việc đổi tên nước và đổi tên Đảng không phải ý Bác Hồ. Đó là ý ông Duẩn và ông Thọ muốn dựng triều đại của mình. Trần Khuê viết: "Nếu có ai trách cụ Hồ tại sao lại đồng tình xây dựng CNXH theo mô hình Xít-ta-lin thì chúng tôi xin thưa rằng: phải thông cảm với cụ Hồ, mình cụ làm sao chống nổi cả một sức ép quốc tế như thế ? Chống làm sao nổi sức ép của cái đa số tiểu nông trong Đảng ta ? Vì dân tộc mà cụ phải chịu đựng, chứ cụ thừa hiểu thế nào là đấu tranh giai cấp, thế nào là CNXH. Không phải chúng tôi nói để thanh minh, bênh vực cho cụ đâu, không tin xin quý vị cứ giở Di Chúc ra xem thì khắc rõ.
“Nhân dân ta phải phấn đấu xây dựng một nước Việt Nam hoà bình thống nhất, độc lập, dân chủ và giàu mạnh."
Chẳng lẽ còn có người dám ngờ rằng cụ Hồ không tin vào sự ưu việt của CNXH, CNCS ? Tin lắm chứ, nhưng đó đâu đã phải là chuyện của Việt Nam ta hiện nay. Cho nên, khi cụ bảo sau khi thắng Mỹ thì phải xây dựng bằng được một nước Việt Nam dân chủ và giàu mạnh thì cụ không nhầm đâu.
Vì không rõ ý cụ nên ta nhầm đấy thôi. Đổi quốc hiệu là nhầm. Và đổi tên Đảng cũng là chệch ý Hồ Chí Minh. Thiết nghĩ, sửa lại hay không cũng không quan trọng, nhưng điều quan trọng là cần bàn bạc rõ để xác định chính xác cái nội hàm của CNXH ở Việt Nam là gì ?" (trg 27. Đối thoại 2000)
Ví dụ hai: Ông Lê Duẩn và Bộ Chính trị đã không tuân theo Di Chúc Bác Hồ, dám cắt bỏ rồi giấu nhẹm đi việc xá thuế cho nông dân sau ngày đại thắng (trg 56. Đối thoại 2000), bỏ cả phần Di Chúc nói về vai trò phụ nữ (trg 57. Đối thoại 2000). Và trên hết không thiêu xác Bác Hồ như Di Chúc mà lại xây lăng thật to. Trần Khuê viết:
“Nhân đây cũng nói thêm về cái từ lăng mà khi dịch ra tiếng Pháp là mausolée, thì danh từ chung mausolée vốn xuất phát từ danh từ riêng Mausolof là tên một vị vua Ai Cập có ngôi mộ to nhất thế giới xây bằng đá. Các vua chúa sau này học tập các vua chúa Ai Cập đua nhau xây lăng mộ đã vắt kiệt sức nhân dân và hủy hoại nền kinh tế, thậm chí còn hủy hoại cả một nền văn minh. Còn từ lăng vốn xuất phát từ phương Bắc để chỉ những khu vực rộng lớn có khi đến hàng trăm hàng ngàn héc-ta; điển hình là khu lăng mộ Tần Thủy Hoàng, ngoài mộ thật lại còn hàng trăm ngôi mộ giả, chỉ lo kẻ thù hoặc người đời sau đào mả hoặc yểm mất long mạch. Các vua thời Nguyễn học tâp, rập khuôn phương Bắc mới đua nhau xây mồ mả thật đồ sộ và mới được nghe dân ta thán đến muôn đời:
Vạn Niên là vạn niên nào
Thành xây xương lính, hào đào máu dân.
Lăng Vạn Niên đâu có làm vẻ vang gì cho vua Tự Đức, các lăng khác cũng thế mà thôi.
Cụ Hô vì muốn nối tiếp và phát huy truyền thống Lý Trần về việc ma chay chôn cất. Thế mà ta lại dám chống lại ý cụ, rồi theo truyền thống các vua Nguyễn để gây ra bao nhiêu tốn phí, hại bao nhiêu sức người sức của, lại phản vệ sinh, phản môi trường, phản khoa học.
[......] Chúng ta đề nghị Tổng cục thống kê và Bộ Tài chính thử tính sổ xem 30 năm qua ta đã tiêu tốn vào lăng Người tổng số là bao nhiêu tiền của. Và từ nay đến hết năm 2000, chúng ta dự toán sẽ chi tiếp là bao nhiêu. Và thử xem riêng ngân sách dự chi cho năm 2000 xem có thể xây được bao nhiêu trường học cho 1000 xã hãy còn trắng về giáo dục ở vùng cao. Có thể xây được bao nhiêu căn nhà để nuôi trẻ mồ côi đang lang thang ở các đô thị (vừa nuôi vừa dạy nghề cho các cháu). Có thể xây bao căn nhà dưỡng lão cho người già lão cô đơn không nơi nưng tựa. Có thể xây bao nhiêu nhà thương làm phúc chữa bệnh cho người nghèo. Nếu dự toán ngân sách cả 5 năm hoặc 10 năm tới thì ta sẽ giải quyết được những phần gì trong ý nguyện của Bác: ai cũng có cơm ăn, áo mặc và được học hành.
Vậy, còn ngần ngại gì mà không bàn nhau đưa ra nghị quyết vâng theo lời Bác mà thiêu di hài Bác. Chỉ xin thưa với Bác là cho phép chia làm bốn. Ba phần làm theo đúng lời Bác, còn một phần thì để lại ở lăng, có đặt một đỉnh hương trầm và một bát hương lớn để cho bà con trong nước và bạn bè quốc tế đến thắp hương lễ Bác. Lăng thì nên sửa sang lại phần bên trong để bày các hiện vật nói về cuộc đời hoạt động của Bác. Tức là lăng sẽ trở thành Viện bảo tàng Hồ Chí Minh. Binh đoàn gác lăng Bác thì có thể chuyển về sản xuất, làm thế "ngụ binh ư sản xuất". Chỉ cần giữ lại vài ba chục người để trông coi việc quét dọn lăng và giữ việc hương khói là đủ. Hẳn Bác ở dưới suối vàng cũng ngậm cuời thấy rằng con cháu và Trung ương Đảng đã làm theo đúng ý nguyện của mình và đất nước chắc chắn sẽ qua được “vận sái”, sẽ lành mạnh, no ấm và phát triển nhanh chóng." (trg 66. Đối thoại 2000)
Ví dụ ba: Bàn về Điều 4 ghi trong Hiến pháp, Trần Khuê lý luận: "Điều đáng nói là cho đến những ngày cuối thế kỷ, chúng ta vẫn chưa hết giật mình kinh hãi khi nghĩ đến một bộ máy cầm quyền vĩ đại như Đảng Cộng sản Liên Xô mà phút chốc sụp đổ tan rã một cách thảm hại. Chúng tôi đã từng chê trách những người làm lý luận ở ta không chịu nhìn thẳng vào sự thật, khảo sát lơ mơ, phân tích theo kiểu khuôn sáo nên không giúp cho ta rút ra được những bài học thích đáng.
Ngoài ba nguyên nhân chủ yếu mà chúng tôi đã phân tích trong bài trước (bệnh chống quy luật, bệnh chống trí tuệ, bệnh kiêu ngạo cộng sản), chúng tôi xin nêu thêm một nguyên nhân nữa đã khiến cho Đảng Cộng sản Liên Xô sụp đổ nhanh. Đó chính là điều 6 ghi trong Hiến pháp của nhà nước Xô Viết mà chúng tôi đã trích dẫn ở phần trên.
[.......] Chúng tôi tin chắc chắn rằng nhân dân Liên Xô không hề chán ghét lý tưởng cộng sản. Nhưng họ thật sự gớm mặt ba vị đảng viên hàng ngày hoạnh hoẹ, bóp nặn, khinh khi họ. Dân chán đến mức thấy mặt đã ghét mà lại không sụp đổ thì mới là chuyện chưa từng có trong lịch sử loài người.
Vậy phải truy xét xem ai là người đã tham mưu cho Trung ưng đưa điều 4 vào Hiến pháp của ta năm 1980 ? Họ nhầm: Họ không hiểu rằng chép lại cái điều 6 từ Hiến pháp Liên Xô thành điều 4 ở Hiến pháp Việt Nam là tạo điều kiện cho tiêu cực, tham nhũng mặc sức sinh sôi nảy nở. Chúng tôi trân trọng đề nghị Đại hội IX và Quốc hội khoá mới của ta nghiêm túc duyệt lại điều này, bàn xem có nên để điều 4 ở trên Hiến pháp nữa hay không.” (trg 70. Đối thoại 2000)
Vân vân ... và ... vân vân ....
“Đối thoại năm 2000” của Trần Khuê đặt ra nhiều vấn đề động trời, anh còn đề xuất việc ông Trường Chinh phải xin lỗi ông Kim Ngọc bí thư tỉnh Vĩnh Phú tác giả của Khoán 10, ông Tố Hữu phải xin lỗi Nhân văn-Giai phẩm, ông Lê Đức Thọ phải xin lỗi anh em Xét lại-Chống Đảng ...... Vì anh đề ra nhiều vấn đề quá, bàn nhiều việc quá, thành ra hơi rối. Đến “Đối thoại 2001” thì tác gi nêu từng vấn đề một, rành mạch, rõ ràng, mời mọi người đối thoại, bàn bạc, nhất là việc dân chủ hoá đất nước một động lực không thể thiếu cho việc phát triển kinh tế hiện nay.
Hưởng ứng lời kêu gọi chống tham nhũng của Trung ương Đảng, và nhận thấy trách nhiệm của người trí thức trước giặc nội xâm đang phá hoại đất nước, anh cùng nhà báo đại tá Phạm Quế Dương đứng tên làm đơn xin thành lập Hội Nhân dân Việt Nam giúp Đảng và Nhà nước chống tham nhũng gọi tắt là Hội Nhân dân chống tham nhũng.
Đơn gửi ngày 3 – 9 – 2001 thì hai ngày sau anh bị công an trục xuất áp tải vào Sài Gòn. Rồi có lệnh quản chế anh, và tiếp sau đó lệnh bắt anh với tội danh làm gián điệp. Anh bị giam giữ cho đến nay đã 16 tháng, thiếu thốn mọi bề, rất ít được gặp mặt vợ con cũng như nhận đồ tiếp tế.
Nghe kể, anh phản đối lệnh quản chế, đòi đưa ra toà xét xử đàng hoàng. "Không ai bị coi là có tội và phải chịu hình phạt khi chưa có bản án kết tội của Toà án đã có hiệu lực pháp luật" (Điều 72. Hiến pháp nước CHXHCNVN). Anh không chịu ra trình diện với chính quyền phường. Người ta phải công nhận với anh là lệnh quản chế đã vi phạm Hiến pháp, nhưng nó đã thành nghị định rồi, xin anh cứ chấp hành, sau này sẽ sửa. Anh khảng khái, đã sai thì phải sửa ngay, không thể cứ chấp hành cái sai để rồi được quyền sai mãi. Tính cách của anh là vậy. Mạnh mẽ và bộc trực.
Anh là tác giả của nhiều tác phẩm đã xuất bản, khi là đồng tác giả, khi chủ biên, khi in riêng, khi in chung. Liệt kê một số tác phẩm của anh:
Và những tác phẩm sẽ in:
Quá trình cống hiến của anh như vậy, trên lĩnh vực nghiên cứu và sáng tác, đáng được mọi người trân trọng, anh xứng đáng được gọi với danh hiệu nhà văn hoá Trần Khuê.
Ấy thế mà bây giờ người ta định khép anh vào tội gián điệp ?
Những ai đã từng quen biết anh Trần Khuê, có thể chấp nhận được không ?
Tôi là người quen biết anh Khuê, lấy sự quen biết đó làm vinh hạnh cho mình, nay thấy anh bị hoạn nạn, không thể không lên tiếng.
Tôi muốn nói với những vị cầm quyền hiện nay rằng, anh em trong một nhà nhiều khi có ý kiến khác nhau, huống hồ người trong một nước càng có nhiều ý kiến khác nhau. Người lãnh đạo nên biết lắng nghe. Trong những lời lẽ trái tai thường có vàng có ngọc. Đừng thấy người ta nói khác ý mình là cho người ta chống đối, phản động, rồi vu cho là gián điệp để trừng phạt, kết tội, bỏ ngục.
Chúng ta đã mắc nhiều sai lầm trong việc giải quyết mâu thuẫn nội bộ. Nhiều vụ án oan sai đã ghi vết đen vào trang sử đất nước hiện đại: vụ cải cách ruộng đất, vụ Nhân văn-Giai phẩm, vụ Xét lại-Chống Đảng .... Và bây giờ bước vào thế kỷ thứ 21 là những vụ án gián điệp liên tiếp quàng cho những người lên tiếng về dân chủ để trừng phạt họ.
Hãy biết dừng tay lại !. Hãy biết sợ hậu thế !. Nói theo kinh Phật, chớ làm điều ác, nhân nào quả nấy.
Những con người như cựu chiến binh nhà giáo Nguyễn Khắc Toàn, cử nhân luật Lê Chí Quang, bác sĩ Phạm Hồng Sơn, nhà báo Nguyễn Vũ Bình, giáo sư Nguyễn Đình Huy, bác sĩ Nguyễn Đan Quế, nhà báo đại tá Phạm Quế Dương cũng như nhà nghiên cứu văn hoá Trần Khuê ....... họ đều là những người yêu nước, họ phát ngôn theo lương tâm và trách nhiệm của người trí thức trước tiền đồ đất nước.
Nghe được lời họ thì lợi cho đất nước, không nghe được lời họ thì cũng không nên hãm hại họ. Dùng bạo lực không thu phục được nhân tâm, nó chỉ chứng tỏ sự yếu kém bất lực của nhà cầm quyền.
Một người nghiên cứu văn hoá có những công trình như anh Trần Khuê, không thể là gián điệp, và không bao giờ chịu làm gián điệp cho bất cứ ai. Anh chỉ là một trí thức yêu nước, thẳng thắn và bộc trực nói lên chính kiến của mình. Qua những lời bàn bạc nhiệt tình, hơi ồn ào và nghịch nhĩ của anh, giúp ta nhìn ra nhiều sự thật.
Chúng tôi mong rằng phiên toà xử án nhà văn hoá Trần Khuê sắp tới, hãy giữ tính độc lập của toà án, chỉ xét xử theo luật pháp chứ không xét xử theo lệnh trên. Nếu xét xử chỉ dựa vào luật pháp, thì, dứt khoát nhà văn hoá Trần Khuê là vô tội, là trắng án.
Tôi ở Hà Nội, viết bài này khi được tin nhà văn hoá Trần Khuê sắp bị đưa ra xét xử, xin coi đây là bài bào chữa của tôi về sự vô tội của công dân Trần Khuê.
Nếu toà án nhân dân thành phố Hồ Chí Minh biết thượng tôn pháp luật hãy chấp nhận cho phép tôi được tham dự phiên toà làm bào chữa viên nhân dân theo như luật định, và theo thư yêu cầu của gia đình nhà văn hoá Trần Khuê đã gửi cho tôi.
Tôi xin chịu trách nhiệm trước công luận cũng như trước luật pháp về bài viết này.
Hà Nội ngày 12 tháng 6 năm 2004
Hoàng Tiến, nhà văn
Địa chỉ: Nhà A 11 Phòng 420
Thanh Xuân Bắc—Hà Nội
Điện thoại: Bị cắt từ 5 – 9 – 2001
Nơi gửi:
----- O -----
Tâm Thư Gửi Đảng Cộng Sản Việt Nam
Hà nội, ngày 12 tháng 6 năm 2004
Kính gửi các đồng chí:
Tổng bí thư Nông Đức Mạnh
Chủ tịch nước Trần Đức Lương
Thủ tướng Phan Văn Khải
Chủ tịch Quốc Hội Nguyễn Văn An
Qua truyền hình tôi đã theo dõi đầy đủ các phiên họp chất vấn của đại biểu Quốc hội các địa phương đối với một số thành viên Chính phủ. Với tư cách một cử tri cao tuổi, tôi trân trọng đề nghị Uỷ ban thường vụ Quốc hội sắp xếp thời gian họp Quốc hội kỳ này thêm phần giải trình của đồng chí Bộ trưởng Bộ công an Lê Hồng Anh về mấy vấn đề nổi cộm dưới đây mà dư luận nhân dân Hà Nội rất quan tâm.
Thực chất đây là một vụ bạo loạn chính trị rất nghiêm trọng do các thế lực thù địch, phản cách mạng trong và ngoài nước gây ra. Tại sao Ngành Công an và Chính quyền các tỉnh Đắc Lắc, Gia Lai, Đắc Nông không nắm được tâm tư nguyện vọng và những bức xúc về đời sống của đồng bào các dân tộc thiểu số do việc thực hiện các chính sách đối với đồng bào không được đầy đủ, tại sao không nắm được cụ thể tình hình phía địch với chức năng trách nhiệm chủ yếu của Ngành Công an, vì đã để xảy ra những cuộc đồng loạt gây rối trật tự an ninh trong 2 ngày 10 và 11/4/2004 với những vụ biểu tình của gần 8 ngàn người dân và hơn 400 xe công nông, máy cầy của gần 40 xã thuộc trên 10 huyện ?
Muốn ổn định chính trị để xây dựng kinh tế từng bước vững mạnh thì lòng dân phải thực sự yên tâm và phấn khởi sản xuất, đồng bào các dân tộc thiểu số ở mọi nơi trong cả nước phải thực sự yên ổn làm ăn và đời sống mọi mặt của đồng bào phải được nâng cao nhanh chóng, khoảng cách giữa mức sống của đồng bào người Kinh với đồng bào các dân tộc thiểu số phải càng ngày sát gần nhau lại thì không có kẻ thù nào chia rẽ được khối Đại Đoàn Kết toàn dân tộc, tại sao Đảng Nhà nước ta lại để khoảng cách trên ngày càng xa cách nhau thêm ở những vùng đồng bào các dân tộc thiểu số sinh sống ?
Đồng chí Bộ trưởng Bộ giao Thông vận tải Đào Đình Bình đã báo cáo kiểm điểm trước Quốc hội Ngành Công an cũng phải báo cáo và nhận trách nhiệm thế nào trước tình hình tai nạn giao thông hiện nay, tình hình lái xe móc ngoặc với các chủ quán ăn bắt chẹt và hành hạ khách hàng (thường gọi là "xe dù, cơm tù") trên quốc lộ Bắc Nam, tình hình tiêu cực sách nhiễu lộng hành nhận mãi lộ của lực lượng Công an xảy ra ở rất nhiều địa phương, kể cả tình trạng tha hoá hư hỏng rất nghiêm trọng của cán bộ cấp cao Ngành Công an, các biện pháp khắc phục tình hình trên như thế nào ? Đến bao giờ nhân dân ta (nhất là tầng lớp dân nghèo thành thị) thực sự coi đội ngũ chiến sĩ Công an ở từng địa bàn là những người bạn dân trong cuộc sống hàng ngày ở nơi đó như trước đây ?!
Từ tháng 8/2003 đến nay, tôi đã nhiều lần có thư gửi với các đồng chí lãnh đạo Đảng và Nhà nước về việc Toà án nhân dân Hà Nội và Toà án nhân dân tối cao cố tình khép tội "Gián điệp" đối với anh Phạm Hồng Sơn (bác sĩ) và anh Nguyễn Vũ Bình (cán bộ biên tập Tạp chí cộng sản) về việc cơ quan Công an giam giữ và khép tội gián điệp anh Phạm Quế Dương (Đại tá QĐNDVN) và anh Trần Khuê (cán bộ Nghiên cứu Hán nôm) chưa có Toà án xét xử có hiệu lực phát luật nhưng Ban tư tưởng Văn hoá Trung ương đã vi phạm điều 72 hiến pháp tự ý thông báo trong toàn Đảng từ tháng 3/2003, đến nay đã qua nhiều lần gia hạn tạm giữ vẫn chưa thấy Toà án xét xử theo đúng bộ luật tố tụng hình sự. Tôi không nhắc lại ý kiến phân tích chi tiết trong các thư đã gửi trước đây. Riêng về anh Phạm Quế Dương, rất nhiều cán bộ lão thành cách mạng và rất nhiều chiến sĩ quân đội, Cựu chiến binh đã có thư (với danh nghĩa tập thể và danh nghĩa cá nhân) kiến nghị lãnh đạo Đảng - Nhà nước trả lại tự do, vì xét quá trình cống hiến cho dân cho nước và những việc đã làm của anh Phạm Quế Dương không thể coi là hoạt động gián điệp được !. Anh Phạm Quế Dương không làm điều gì vi phạm Hiến pháp, pháp luật và hoàn toàn vô tội, ngược lại anh Phạm Quế Dương còn là một người cán bộ quân đội chân chính yêu dân, yêu nước thực sự !. Điều 80 Bộ luật hình sự nước ta về tội gián điệp đã quy định rất rõ ràng là phải có yếu tố nước ngoài, đó là yếu tố mấu chốt quyết định của tội danh gián điệp. Nếu lập toà án xét xử anh Phạm Quế Dương về tội gián điệp thì bản cáo trạng và Hội đồng xét xử phải có cụ thể đầy đủ chứng cứ anh Phạm Quế Dương làm gián điệp cho nước ngoài nào ? Anh Phạm Quế Dương phải được có quyền trình bày những việc mình đã làm trong một phiên toà thực sự độc lập, không thiên vị, không áp đặt và phải được hoàn toàn bình đẳng trong phiên toà. Cần tổ chức phiên toà xét xử thực sự công khai, có thông báo trước để gia đình, bạn bè anh Phạm Quế Dương, các nhà báo trong nước, nhà báo nước ngoài và nhân dân được tự do đến dự phiên toà, bị cáo và các luật sư, bào chữa viên nhân dân được quyền tranh tụng đầy đủ trong phiên toà về những lời buộc tội của bản cáo trạng và Hội đồng xét xử. Đó là một phiên toà thực sự mẫu mực, dân chủ, không hạn chế thời gian tranh tụng; một phiên toà nghiêm minh chỉ xét xử theo đúng hiến pháp, đúng Bộ luật hình sự và luật tố tụng hình sự, không phải chịu áp lực của bất cứ một nhóm người nào nắm quyền lực cấp cao đứng trên hiến pháp và pháp luật, làm trái điều lệ Đảng CSVN và Hiến pháp hiện hành, không được xử oan người không phải là gián điệp và phải trả lại tự do ngay cho người vô tội đã bị gian giữ quá lâu ngày, phải thể hiện rõ bản chất tốt đẹp và nhân đạo của nền pháp chế XHCN ưu việt hơn hẳn những phiên toà của các chế độ đế quốc, thực dân độc tài, phát xít, phản động trước đây !. Được như vậy thì uy tín lãnh đạo của Đảng - Nhà nước ta chắc chắn sẽ được đề cao trước dư luận nhân dân trong nước và thế giới, sẽ chứng tỏ nước ta được thực sự tôn trọng các quyền con người trong bản tuyên ngôn toàn thế giới về Nhân quyền của liên hiệp quốc và Việt Nam là một quốc gia thành viên. Được như vậy thì nước ta chỉ có lợi và chẳng có hại gì trên con đường hội nhập kinh tế quốc tế, nước ta sẽ sớm được gia nhập tổ chức thương mại thế giới (WTO) một cách thuận lợi sẽ rất có lợi cho sự nghiệp công nghiệp hoá và hiện đại hoá đất nước ta.
Tóm lại: Tất cả những vụ án "Gián điệp" ở nước ta chỉ cần đặt ra một câu hỏi là gián điệp cho nước ngoài nào, nhưng qua thực tế đã xét xử đều không trả lời được thì một học sinh phổ thông bình thường dốt nát về chính trị cũng không thể tin được đó là những vụ án gián điệp !!! Đồng chí Bộ trưởng Bộ công an Lê Hồng Anh cần giải trình trong quốc hội kỳ họp này, nếu không còn thời gian thì giải trình sớm với Uỷ ban thường vụ Quốc hội, để các đại biểu do nhân dân đã sáng suốt bầu ra xem xét thảo luận với ý thức trách nhiệm đầy đủ của mình và kết luận chính xác về những vụ án "gián điệp" ở nước ta trong những năm gần đây và hiện nay, đồng thời trả lời ngay tự do hoàn toàn cho những người yêu nước vô tội trong những vụ án "gián điệp" sai trái hiến pháp và pháp luật ở nước ta.
Cán bộ lão thành CM trên 60 tuổi Đảng và gần 80 tuổi đời (quận Hai Bà Trưng)
Cử tri Hoàng Đạo Nghĩa
Đồng kính gửi các đồng chí:
- Bộ trưởng Bộ Công an Lê Hồng Anh
- Chánh án toà án ND tối cao Nguyễn Văn Hiện
- Viện trưởng VKSND tối cao Hà Mạnh Trí
- Trưởng ban Nội chính TW Trương Vĩnh Trọng
- Trưởng ban Tư tưởng Văn hoá TW Nguyễn Khoa Điềm
- Bộ trưởng Bộ tư pháp Uông Chu Lưu
- Bí thư thành uỷ Hà Nội Nguyễn Phú Trọng
- Chánh án Toà án ND Hà Nội
- Đoàn Đại biểu Quốc hội Hà Nội
- Các cơ quan thông tin báo chí
----- O -----
" VÔ CẢM !"
Q.C.T.S
"Người nào suy nghĩ bằng cái đầu của mình, chiến đấu vì những điều mình tin tưởng; đó mới chính là người hạnh phúc."
I. Sune
Trong thời gian gần đây, hai chữ “vô cảm” được các cơ quan báo chí và quan chức Cộng sản Việt Nam (CSVN) phát biểu hơi bị nhiều. Vô cảm là một trạng thái thờ ơ, không biểu lộ cảm xúc, không vui không buồn … của một con người. Hai chữ "vô cảm" được đặt trong ngoặc kép là muốn ám chỉ cái vô cảm đặc biệt, nháy nháy, một sự vô cảm không bình thường.
Thuật ngữ “quan chức vô cảm” được ông Phan Văn Khải đưa ra trong Hội nghị Doanh nghiệp các Tỉnh phía Nam, tổ chức tại TP.HCM trong tháng 12 vừa rồi. Ông ta than phiền rằng, sự thờ ơ của các quan chức đã làm trì trệ công việc kinh doanh của các doanh nghiệp. Vô cảm là căn bệnh của guồng máy quan liêu, một tình trạng không thèm đếm xỉa đến đời sống của dân chúng, không thèm quan tâm đến công việc làm ăn của doanh nhân và quyền lợi của quốc gia. Trong tình hình gấp rút để gia nhập WTO và AFTA, thì sự vô cảm của các quan chức CSVN là một sức cản to lớn trên con đường hội nhập. Tình trạng "trên nói dưới không nghe" là một dạng biểu lộ của vô cảm.
Thật ra, quan chức CS không phải là kẻ tâm thần phân liệt, nên họ đâu có vô cảm, thờ ơ với tất cả những gì xung quanh họ. Họ còn biết chăm sóc bản thân, ăn ngon mặc đẹp, biết sắm xe hơi đắt tiền, biết xây biệt thự lộng lẩy, biết chơi gái còn trinh để xả xui. Thậm chí, họ còn ranh mãnh hơn là biết lấy của chùa làm lệnh và biết cho người khác ăn xôi chùa nghẹn họng. Sự vô cảm của họ là sự cô cảm khôn khéo, để những ai muốn được việc thì phải xếp hàng ở cửa trước, lén lút ở cửa sau. Tham nhũng đã làm cho vô cảm trở thành thứ cảm xúc được tính toán và cân nhắc thiệt hơn. Vô cảm đã làm cho các vị quan tham ngày càng mập ú, giàu sụ.
Sự vô cảm của người tâm thần phân liệt là sự sa sút về trí tuệ, sự khô cằn về cảm xúc; họ không muốn ăn, không thèm tắm rửa. Họ ngồi ở góc phòng và lẩm bẩm một mình cho sự hẩm hiu của một kiếùp người. Còn các quan chức CSVN thì đầu óc họ minh mẫn lắm, họ nhắm mắt le lưỡi nếm là biết chai này là Remy X.O, chai kia là Blue Label. Chiếc ghế họ ngồi phải đựơc chạm trổ rồng phượng, nhằm tăng thêm uy quyền, giống như chiếc ghế của các vua chúa thời phong kiến Trung Quốc. Họ còn bàn với nhau là gửi Dollar Mỹ ở ngân hàng nào thì bảo mật và an toàn nhất ?
Vô cảm là hậu quả lâu dài của một nền giáo dục, mà người học chỉ ngồi nghe nhưng không được động não, không được phát biểu suy nghĩ riêng tư. Không biết từ bao giờ con người VN có thói quen thích lý luận, thích dùng câu chữ, thích các danh từ trừu tượng, cách nói vòng vo Tam quốc, cách đánh trống bỏ dùi. Ví dụ; "nhiều" cán bộ tham nhũng thì họ lại nói là "một số không ít", còn "phần lớn" thì họ nói là "một phần không nhỏ" vv và vv… Trong guồng máy công quyền, không chỉ có một người vô cảm mà cả một guồng máy vô cảm, họ nhìn nhau để ứng xử cho phù hợp với hoàn cảnh của CS hiện nay, để vòi vĩnh, để đớp hít và để chia chác.
Có thể chia thời kỳ Cách Mạng ở miền Nam, sau năm 1975, thành ba giai đoạn sau:
1. Thời kỳ Cách Mạng Xã hội chủ nghĩa (XHCN), Đảng vạch đường lối kinh tế cho đất nước; người công nhân vào hầm mỏ, nhà máy; người nông dân vào HTX nông nghiệp, ra ruộng đồng; người buôn bán nhỏ vào HTX thương nghiệp, tổ buôn bán. Đến năm 1985, đường lối kinh tế XHCN làm ăn thất bát, họ chuyển qua giá lương tiền cho công nhân và khoán 10 cho nông dân. Xã hội một lần nữa bị xáo trộn, người dân thấy cuộc sống của họ chông chênh, họ chẳng biết Đảng sẽ vạch thêm đường lối gì nữa đây? Người lao động có những nhu cầu thực tế và đơn giản, là làm thế nào để kiếm được miếng ăn và có được cuộc sống thoải mái.
2. Từ năm 1991 đến năm 2000 là thời Đảng xây dựng Kinh tế thị trường định hướng XHCN. Thời kỳ này có thể chia làm hai; giai đoạn đầu là nhà nước và nhân dân cùng làm; còn giai đoạn sau là dân làm mặc dân, nhà nước chẳng thèm đoái hoài đến; nếu có để ý đến là chỉ để gây khó khăn, sách nhiễu và vòi vĩnh mà thôi.
3. Thời kỳ 2001 đến nay là giai đoạn vô cảm, thả tay, vô chính phủ … và cuối cùng là sụp cái rầm.
Tôi nói điều này không phải là trù ểm CSVN, mà là nói những chuyện thực tế mắt thấy, tai nghe. Cái vô cảm, vô chính phủ, trên bảo dưới không nghe … thì nhiều quan chức CS đã nói rồi; còn cái thả tay thì bà Trần Thị Trung Chiến, bộ trưởng bộ Y tế, đã nói là bà ta không kham nổi hai Cục: Cục Quản lý Dựơc và Cục Vệ sinh An toàn Thực phẩm. Bà ta tuyên bố giao lại hai cái Cục này cho Chính phủ, còn Chính phủ muốn giao cho Bộ nào thì giao. Xem ra hai cái Cục này khó nuốt, cho nên đến bây giờ bà Chiến vẫn còn ôm hai cái Cục này ? Sụp cái rầm, thì tôi chưa biết ngày nào nhưng cũng sắp đến ngày rồi. Bởi vì, thối nát từ trên xuống đưới, mục ruổng từ trong ra ngoài thì làm sao mà phát triển kinh tế, làm sao chống đỡ nổi trận cuồng phong toàn cầu hóa ? Giáo dục, y tế, giao thông, bưu chính viễn thông … như một mớ bòng bong, khui ở đâu cũng thấy sai phạm, tham nhũng ở đấy hết. Làm sao mà giải quyết đây ? Không lẽ cách chức cả một Bộ ? Thôi đành phải chấp nhận vô cảm vậy ! Lần lừa, lấp liếm cho qua chuyện … chờ ngày sụp cái rầm. Có sự kiện nào quan trọng thì cứ tổ chức lễ hội rùm beng, tốn kém ngân sách, lừa phỉnh được người nào hay người đó. Mấy ông, mấy bà Đại biểu Quốc hội chỉ mới nói một phần thôi, mà đã thấy tùm lum chuyện rồi, huống hồ gì họ nói thẳng, nói thật.
CS sụp đổ không phải do người Thượng biểu tình ở Tây Nguyên, cũng không phải do nông dân Hà Tây bao vây khu công nghiệp, cũng không phải do lực lượng chính trị đối lập quá mạnh, cũng không phải do bọn gián điệp nước ngoài … mà là do họ không còn sức để chịu đựng chính sự tồn tại của họ, họ không có khả năng để thích nghi với một xã hội đã thay đổi, một thế giới luôn biến động ! Họ vẫn còn mặc một chiếc áo quá cũ, quá chật nhưng lại có tham vọng trở thành một người khổng lồ ?
Khi con người vô cảm thì họ đã chấp nhận sự an bài, không thể thay đổi được nữa ! Ở mỗi Cấp, Ban ngành, Đoàn thể đều có sự vô cảm, vô trách nhiệm giống nhau; nhưng khác nhau là ở mục tiêu của sự vô cảm, cho nên mới gọi là sự vô cảm có tính toán. Chỉ những ai là nạn nhân của sự vô cảm thì mới thấm thía với thủ đọan của họ mà thôi !
Người ta dùng chỉ số EQ (Emotion quotient) để đánh giá cảm xúc của một con người, thông qua đó người ta đánh giá được tương lai và số mệnh của người đó, cũng như người ta dùng chỉ số IQ, AQ để đánh giá một con người vậy. Những người có chỉ số EQ càng cao thì tương lai của họ càng tốt đẹp, ngược lại chỉ số EQ thấp thì tương lai sẽ tồi tệ. Những người vô cảm có chỉ số EQ bằng zêro; cho nên, số phận của các quan chức VN chẳng lấy gì là sáng sủa. Cái vô cảm đã ăn sâu vào xương tuỷ của cán bộ công chức rồi; vì vậy, công tác tổ chức cán bộ, cải cách hành chính, đổi mới hệ thống chính trị cũng không chữa được căn bệnh vô cảm mà chỉ có ông thần tiền, mới chữa được. Đồng tiền đã làm cho họ trở nên có xúc cảm, bởi vì sự vô cảm của họ cốt chỉ để vòi vĩnh tiền bạc mà thôi! Guồng máy CS không cung cấp đủ tiền cho họ xài, nên họ phải kiếm bằng cách khác! Họ có thể cất giữ tiền bạc ở bất cứ nơi đâu, và có thể dùng vào bất cứ việc gì sau này; chứ cái lý tưởng CS mà họ vất bỏ, thì chó cũng chẳng thèm ngửi !
Con người sinh ra ai cũng biết khóc biết cười, biết vui biết buồn; nhưng nền giáo dục nhồi sọ đã giết chết cảm xúc riêng tư. Họ không còn buồn vui, khóc cười như một món quà mà tạo hoá đã ban tặng cho họ. Họ đã trở thành con người khác; nói theo tiếng nói của cấp trên; vỗ tay theo tiếng vỗ tay của người bên cạnh; họ không dám cười khi tổ dân phố đang khóc; họ không dám khóc khi Chi bộ Đảng đang cười … Năm này qua tháng khác, cái cảm xúc họ chết dần chết mòn, thân xác thì còn nhưng tâm hồn đã vô cảm; họ sống như thảo mộc, gỗ đá.
Khổng Tử đặt cái tâm là gốc của con người, không có tâm thì không có trí; người CS không có cái tâm, không có lòng nhân ái; đó là điểm yếu nhất của họ. Người không có lòng nhân thì mọi chuyện xem ra cù nhầy, thô bạo và nhiều khi tàn bạo. Có tâm thì tự nhiên có trí, người không có trí thì cũng chẳng có niềm tin; do đó, trong đầu người CS chỉ toàn sự u mê, huyển hoặc và bịp bợm. Ngay cả, Hoà thượng Thích Huyền Quang là người có trí cao, đức dày mà cũng bị họ lừa nữa, chứ đừng nói gì đến người phàm trần như chúng ta. Cái triết lý đạo Khổng: Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, nhằm giáo dục con người trở thành bậc quân tử, đã bị đập phá tan tành; thay vào đó là cái chủ nghĩa siêu thực, siêu anh hùng! Họ xây dựng cái lý thuyết Mác xít: Sống là tranh đấu, là chụp mũ, là đày đoạ, là bỏ tù những con người không giống nguyên si như mình.
Người CS không có cái tâm, không có cái trí; vì vậy, Ông Nông Đức Mạnh làm tới chức Tổng Bí thư, quyền sinh sát trong tay, nhưng lại quá yếu hèn, nên mới qua tận bên Tàu dâng đất, để tìm sự bình yên. (Việc tranh chấp đất đai với người khồng lồ phương Bắc là chuyện lịch sử ngàn năm. Do vậy, CSVN ký một hiệp định biên giới vào thời điểm không thích hợp, dù được hay mất đất, cũng để lại bia miệng cho đời sau ?).
Vô cảm là hậu quả của nền dân chủ bị bóp nghẹt đến chết ! Ở VN người ta có thể mua được mọi thứ, mua chức mua quyền, mua danh mua phận; nhưng tuyệt nhiên không ai có thể mua được dân chủ. Dân chủ ở VN là của hiếm hoi, là điều cấm kỵ linh thiêng nhất, mà bất kỳ ai xâm phạm nếu không bị tù đày thì cũng bị câu lưu. Ngay cả, những tay nhà giàu mới phất ở VN, khoác lác huênh hoang rằng, họ có thể mua mọi thứ trên đời, nhưng khi nói đến món hàng dân chủ thì họ đều lắc đầu, tặc lưỡi. Ở đất nước hình chữ S này, nền dân chủ còn hôi tanh mùi máu và vị mặn của nuớc mắt. Dân chủ là một danh từ trừu tượng, nhưng được thể hiện qua cuộc sống hằng ngày. Một du khách phương Tây đến thăm một đất nước xa lạ nào đó, nhìn những gì đang diễn ra trên đường phố, trong chợ búa, trông thấy những gì đang xãy ra ở nơi công cộng … vị du khách này có thể biết được đất nước đó có dân chủ hay không ?
Vô cảm trong dân chúng là sự ám ảnh, lo sợ liên tục và dồn dập. Những con người sinh ra, lỡ quá nhạy cảm, không thể sống được ở một đất nước thiếu dân chủ, họ sẽ bị tước đoạt đi cái cảm xúc bản năng được khóc, được cười, được nói … theo cách riêng của mình. Sống trong thể chế CS con người ta truyền miệng với nhau là phải vô cảm, càng vô cảm càng sống yên thân. (Yên thân là nhu cầu cơ bản đầu tiên của những động vật sống thành bầy đàn). Cho nên, cái xã hội VN bây giơ, ai làm gì mặc kệ, miễn là đừng đụng đến cái tôi của tôi là được ! Không biết năm nay là năm gì, mà Ban Tư tưởng-Văn hoá TW tổ chức ì xèo những cuộc thi tìm hiểu về cuộc đời, tư tưởng ông Hồ; Tỉnh, Thành phố nào cũng hội thảo tùm lum về đạo đức, công tác cán bộ … của ông ta ? Thường thường vào những năm chẵn, kỷ niẹâm 5, 10, 50, 100 … năm người ta mới làm rùm beng thôi, còn kỷ niệm 114 năm thì đâu có gì phải ồn ào. Ông Hồ chắc sẽ rất buồn với cách làm của con cháu ông ta, bởi vì lúc sinh thời ông ta nổi tiếng là người bình dị ? Sau gần sáu mươi năm cầm quyền, Đảng CSVN đã lấy tư tưởng Hồ Chí Minh làm liều thuốc cuối cùng và đắng ngắt, để chữa chạy những căn bệnh của xã hội VN do họ tạo ra ?
Nguyễn Vũ Bình là một con người quá nhạy cảm; anh ta thấy trước được sự sa sút về kinh tế của đất nước, thấy trước được sự khủng hoảng về mặt chính trị của Đảng CS, thấy được sự suy đồi về đạo đức của xã hội VN. Anh ta phát biểu vài lời và tìm cách thaó gỡ bế tắc, để cuối cùng kết thúc bằng tù ngục.
Người dân VN hôm nay nghi ngờ và sợ hãi những lời mỹ miều về dân chủ. Nào là một nhà nước của dân, do dân và vì dân; nào là dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra; nào là phát huy vai trò làm chủ của người dân trong việc xây dựng nền dân chủ cơ sở vv và vv… Xin những người nhẹ dạ đừng có vội tin, những chiếc thòng lọng nằm sau những lời hô hào về dân chủ, sẵn sàng kéo ngược lên để tra khảo "chúng mày đang kêu gào cái gì vậy ?". Một nền dân chủ man khai, một nền dân chủ lập lờ, một nền dân chủ bịp bợm, một nền dân chủ sau những hàng rào song sắt. Đó là nền dân chủ của CSVN !
CSVN vẫn còn sử dụng những phương tiện và thủ đoạn của những năm 1965-1975, thời kỳ họ đấu tranh bí mật để giành chính quyền. Họ có đủ thủ đoạn để đối phó với những người dân chủ, từ đe dọa, bôi nhọ, khủng bố đến thủ tiêu. Cũng may cho nhân loại là lịch sử không quay ngược về quá khứ, không u ám như ngày hôm qua; cho nên Phạm Hồng Sơn, Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ Bình … mới được đem ra xét xử.
Nguyễn Vũ Bình là con người chính trực và nghĩa khí, anh ta nhận thức được rằng sống trong một guồng máy gồm những người vô cảm là một sự sĩ nhục và vô trách nhiệm. Anh tự đặt mình cao hơn những con người chỉ biết cúi đầu vâng dạ, nịnh trên đạp dưới; anh ta sống với thật với mình, với bản chất con người mà cha mẹ đã sinh ra, và với cái cốt tuỷ mà tạo hoá đã ban cho anh; mặc cho tù đày chết chóc. Chỉ có những anh hùng mới đứng thẳng người và đi theo con đường riêng của mình, mặc cho thế thái gièm pha, cảnh đời nghiêng ngả. Rồi mai đây, lịch sử sẽ ghi tên anh, trên những con đường của Sài gòn, Hà nội sẽ có tên anh, Nguyễn Vũ Bình …
Nếu một người dân ở miền Nam có tư tưởng chống Cộng thì dễ giải thích rồi, nhưng đây là những con người chưa một ngày sống trong chế độ tự do. Tôi tự đặt câu hỏi là tại sao, một con người sinh ra dưới chế độ XHCN, được bú bầu sữa nóng của Đảng, được giáo dục dưới mái trường XHCN, nhưng đến một thời điểm nào đó thì họ lại tách ra và đi theo con đường của họ? Tôi cho rằng, đó là sự thức tỉnh của lương tri, sự kích thích của xúc cảm, và lòng nhiệt huyết muốn đem lại dân chủ cho đồng bào và phồn vinh cho Tổ quốc. Tất cả những điều này lớn hơn sinh mạng của họ !
Nguyễn Vũ Bình cũng không hèn hạ như các quan tham CS, họ không dám mở miệng phê phán cái xã hội họ đang sống, họ không dám từ bỏ cái đặc ân mà Đảng đã ban cho; họ cam chịu họ là nạn nhân của một thể chế, chà đạp lên quyền lợi đồng bào và phản bội tiền đồ dân tộc.
Đất nước VN sau thời kỳ CS là mảnh đất xơ xác, tan hoang và kiệt quệ. Mỗi con người có một số phận, mỗi tổ chức có một sứ mệnh, mỗi dân tộc có một định mệnh, lịch sử sẽ nhắc nhở CSVN như là bóng đêm tăm tối của nhân loại. Một dân tộc không có xúc cảm là một dân tộc đui chột, dân tộc đó, không thể hoà nhập cùng cộng đồng văn minh nhân loại !
Saigon ngày 20/5/2004