Câu Lạc Bộ Dân Chủ Việt Nam
Điện Thư - Số 02
Tháng 5 năm 2003
Điện Thư Câu Lạc Bộ Dân Chủ xin trân trọng kính chuyển đến các Diễn Đàn Điện Tử, Cơ Quan Ngôn Luận và Độc Giả trong và ngoài nước các tin tức, sự kiện và bài vở liên quan đến tình hình dân chủ Việt Nam. Như đã minh định qua bản thông cáo và thư ngỏ của Câu Lạc Bộ Dân Chủ trước đây, sự đàn áp thô bạo của cơ chế độc tài sẽ không làm chùn bước và bịt miệng được các tiếng nói tranh đấu dũng cảm cho nền dân chủ Việt Nam - Chắc Chắn Đồng Lòng Sẽ Bẻ Gãy Họng Súng Của Độc Tài. Mọi liên lạc xin gửi về : caulacbodanchuvietnam@yahoo.com
Tin Ghi Nhận:
Đại diện Các Quốc Gia Âu Châu (EU) tại Hà Nôi đang đề nghị nhà cầm quyền Việt Nam cho họ được tiếp xúc với các nhân vật bất đồng chính kiến hiện đang bị giam giữ như Lê Chí Quang, Bác sĩ Phạm Hồng Sơn, cựu nhà báo Nguyễn Vũ Bình, học giả Trần Khuê và cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn. Được biết thư vận động cũng đã được chuyễn gửi về Âu Châu để xin chử ký từ các nghị viên Âu Châu nhằm kêu gọi Hà nội cần tôn trọng hơn nữa về mặt nhân quyền.
Tại Hoa kỳ, dân biểu Ed. Royce, đảng Cộng Hòa và Dân biểu Zoe Lofgren thuộc đảng Dân Chủ vừa đệ trình lên Hạ Viện Liên Bang một dự luật mang tên "Tự Do Thông Tin tại Việt Nam 2003" (The Freedom of Information in Vietnam Act of 2003). Dự luật này mang số HR 1019 nhằm cung cấp nguồn tài trợ cho đài phát thanh Á Châu Tự Do để gia tăng giờ phát thanh và đối phó với nạn phá sóng của chính phủ Việt Nam. Song song với vấn đề phát thanh, dự luật này cũng đưa ra kế hoạch phối hợp với Văn Phòng Phát Thanh Quốc Tế của Hoa kỳ đe chống lại nạn phá hoại và kiểm soát mạng internet từ phía chính quyền Hà Nội.
Hãy Dũng Cảm Lên, Phạm Hồng Sơn !
Tính ra đã hơn một năm rồi kể từ ngày người thanh niên yêu nước ấy phải cam chịu một bức nhục lớn : Bị bóc lột quyền sống tự do. Chúng tôi, những người bạn của anh vẫn đắm mình vào công việc riêng tư. Đôi lúc tụ tập và nhắc đến anh. Thời gian như bóng câu qua cửa. Nhưng với anh, hẳn đó lại là cả một khoảng trống đằng đẵng nặng nề. Tôi lần giở cuốn sách dịch của anh. Những lời anh viết ra lại một lần vang dội trong tôi. Thổi bùng lên nhiệt huyết và những khát khao của tuổi trẻ.
Vẳng hiện trong tiềm thức tôi vẫn là niềm vui khó tả tuyệt vời trong ánh mắt của anh : “ Thế là em đã dịch xong “Thế nào là dân chủ” rồi anh ạ ! ” . Tôi cũng vui sướng không kém anh. Ngồi bên nhau, chúng tôi lại mơ tưởng về một ngày mai tươi sáng của dân tộc. Về một đất nước dân chủ và tự do.
Hôm nay, ngồi trong nhà tù của chuyên chế độc tài, anh có biết người vợ hiền tần tảo đang héo mòn, lo lắng cho anh ? Anh có biết những cặp mắt mở tròn thơ ngây đang ngóng bố trở về ? Anh có biết tờ An Ninh Thế Giới - một trong những công cụ của đảng cộng sản gọi anh là phản động ? v.v… Vâng, đó chính là cái giá phải trả cho những ưu tư về đất nước của anh. Nhưng anh ạ, những công lao của anh đã được đền đáp phần nào rồi đấy. Bản dịch “Thế nào là dân chủ” của anh đã được hàng chục ngàn người Việt đón đọc trên các website. Anh đã làm được một công việc quý giá, thiêng liêng, đó là đem những hiểu biết về dân chủ một cách có hệ thống đến với người dân. Tôi luôn tin rằng, ngồi trong nhà tù, nhưng tâm hồn anh luôn thanh thản về những gì mình đã làm. Nhà tù cộng sản có thể giam cầm thân xác anh, nhưng tuyệt nhiên, không thể giam cầm những quan điểm và suy tư của anh. Săp tới chúng sẽ đưa anh ra xử , chúng sẽ vu cho anh làm gián điệp.
Hãy dũng cảm bảo vệ công lý, bảo vệ lẽ phải. Tất cả những người chân chính đều đứng về phía anh. Dũng cảm lên, Phạm Hồng Sơn !
SÀI GÒN, 25/4/2003
Minh Hoài
Hà Nội ngày 1 tháng 5 năm 2003
Kính gửi : Bộ Chính trị đảng Cộng sản Việt Nam
Nhà nước, Chính phủ, Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam
Đất nước Việt Nam đã trải qua những chặng đường lịch sử hào hùng đẫm máu, nước mắt, mồ hôi của một dân tộc đầy những phẩm chất rất đáng tự hào và da diết yêu thương. Là con dân một đất nước như vậy, những người có chút lương tri không thể không ưu tư về vận mệnh của Tổ quốc mình, về quá khứ và tương lai của dân tộc mình.
Đảng Cộng sản Việt Nam từ ngày thành lập đã lãnh đạo nhân dân chống lại áp bức, bất công, giành được độc lập dân tộc. Từ sau Đại hội VI, nhiều sai lầm trong chủ trương, đường lối xây dựng đất nước đã và đang được chỉnh sửa làm cho đời sống nhân dân dần dần khấm khá hơn trước, tự do, dân chủ dần dần được cởi nới hơn trước. Tuy nhiên, đổi mới phải là một quá trình liên tục, sửa sai không phải chỉ một lúc là xong. Phải động não không ngừng, phải vận động không ngừng, phải luôn tự soi xét để không ngừng tự điều chỉnh đặng tiến tới cái mới đúng đắn hơn, ưu việt hơn. Đảng lãnh đạo nhưng trách nhiệm bao quát ấy, sự nghiệp thiêng liêng ấy phải là của toàn dân. Thời nào cũng vậy, bên cạnh những sắc chỉ, những quyết nghị của triều chính đều có tiếng nói, có ý nguyện của nhân dân thông qua các đại biểu ưu tú của mình như Nguyễn Trãi, Chu Văn An, Nguyễn Trường Tộ, Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh … Ngày nay, nhiều bậc thức giả như Tạ Quang Bửu, Nguyễn Khắc Viện, Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Hoàng Hữu Nhân … đều là những người nhiệt tâm muốn đóng góp vào cái sứ mệnh thiêng liêng ấy. Chúng tôi, tuy chỉ là trí thức hạng thường nhưng thấy mình cũng không thể quá thờ ơ, ươn hèn.
Hơn chục năm qua, tôi đã không ngừng đệ trình những suy nghĩ, những ý kiến đóng góp của mình lên các cấp lãnh đạo. Những ý kiến của tôi không biết đúng đắn được đến mức nào, nhưng đều rất chân thành và đều được trình bầy thẳng thắn, công khai. Tiếc rằng những bản trình bầy của tôi gửi trực tiếp cho nhiều cán bộ lãnh đạo các ngành, các cấp, nhiều cơ quan nghiên cứu và thông tấn báo chí … nhưng không hề có hồi âm. Không có luận giải, tiếp thu. Không có phân tích, phê bình. Cũng không có lời nhắc nhở, cảnh cáo chính thức nào về những sai lầm cần uốn phải nắn cả.
Thế nhưng, tôi cứ lẳng lặng bị xử lý, bị đầy đoạ dai dẳng. Từ trù úm đến khống chế, ngăn trở; … rồi trấn áp, rồi bắt bớ, giam cầm. Tháng 3 năm 1999, người ta âm mưu dùng bài “ Góp ý xây dựng Đảng ” của tác giả Nguyễn Trung Trực nào đấy làm chứng cớ bỏ tù tôi. Sau khi bắt tôi, người ta gửi thông báo đến các chi bộ Đảng trong toàn quốc quả quyết rằng : “ Qua những vật chứng thu được, đã thể hiện rõ sự cấu kết chặt chẽ của Nguyễn Thanh Giang với các lực lượng phản động ở nước ngoài nhằm âm mưu gây rối loạn xã hội. Hành vi của Nguyễn Thanh Giang có đủ dấu hiệu phạm tội ”. Sau 66 ngày bị giam cầm, tôi được trả tự do hoàn toàn. Điều đó chứng tỏ tôi vô tội, tôi bị bắt oan. Vậy nhưng từ bấy tôi chưa hề được bồi thường thiệt hại tinh thần và danh dự. Cũng không có lời cải chính bản thông báo sai lầm kia !. Chẳng những thế tôi còn tiếp tục bị quấy nhiễu, hãm hại bằng các hành động nhẫn tâm, vô đạo lý và vi phạm luật pháp như :
Cách đây ít ngày, một cựu sỹ quan quân đội còn cho tôi biết : một cán bộ của Sở Công an Hà Nội nói với ông một cách có trách nhiệm rằng công an đang chuẩn bị bắt Nguyễn Thanh Giang vì, cũng như Phạm Quế Dương và Trần Khuê, ông Giang quan hệ rất nhiều với nước ngoài và cũng có tài khoản nhận rất nhiều tiền nước ngoài.
Gia đình tôi quan hệ với nước ngoài khá rộng rãi. Vợ tôi và tôi đều đã đi học, đi công tác, đi dự hội nghị ở khá nhiều nước trên thế giới. Con trai tôi làm thạc sỹ Địa Vật Lý ở Hoa Kỳ về. Con gái tôi làm thạc sỹ Dân số học ở Ấn Độ và hiện đang công tác cho một tổ chức quốc té. Khi chúng tôi còn tại chức, phòng khách và phòng ăn của gia đình tôi có thời kỳ từng tiếp nhiều khách nước ngoài có lẽ vào loại nhất ở Hà Nội. Có những người đến từ các nước xã hội chủ nghĩa và không xã hội chủ nghĩa. Những năm gần đây, biết rằng đã bị ghi sổ đen, tôi đành tránh không chủ động quan hệ với ai, không mời mọc ai. Tuy nhiên tôi không đành lòng khước từ và thường tiếp đón ân cần, thân ái tất cả những ai đến nhà. Bất kể người trong nước hay nước ngoài, bất kể sang hay hèn. Các đồng chí công an hoặc an ninh quân đội, đến một cách chính danh hay “ ngầm ” mà tôi không thể biết, chắc đều dễ dàng xác nhận điều này. Tôi cho đấy là cái lễ, cái nghĩa, cái nhân vốn có và cần có của con người Việt Nam. Trong giao tiếp với khách nước ngoài tôi chưa hề tiết lộ điều bí mật gì của quốc gia, không nói điều gì phương hại đến Tổ quốc, đến dân tộc. Chẳng những thế, hình như, tôi đã đóng góp phần khá đáng kể cho việc bình thường hoá quan hệ Việt Nam - Hoa Kỳ và đẩy nhanh tiến trình ký kết Hiệp định Thương mại Việt Nam - Hoa Kỳ.
Tôi chỉ có một tài khoản ngoại tệ ở Vietcombank. Số tài khoản là : 001.1.37.0108641. Tài khoản được lập khi chúng tôi có dự kiến thành lập Trung tâm Khảo cứu Địa Vật Lý thuộc Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam. Lúc đó tôi chưa quan tâm nhiều đến các vấn đề chính trị-xã hội, chưa quen biết những người trong “ lực lượng dân chủ ” và cũng chưa ai trong những người này biết tôi. Vì ý định thành lập Trung tâm không triển khai được nên mặc dù tài khoản thành lập đã lâu nhưng số lần giao dịch rất ít. Số tiền trong tài khoản hết sức nhỏ nhoi. Số tiền đáng kể nhất ( nhưng cũng rất nhỏ ) được nhập vào gần đây là khoản nhuận bút cuốn sách “ Suy tư và Ước vọng ” của tôi do nhà xuất ban Thời Mới ở Toronto, Canada ấn hành.
Những gì tôi viết ra trong lĩnh vực khoa học tự nhiên cũng như khoa học xã hội đều là những sản phẩm của cả một quá trình lao động nghiêm túc và hết sức công phu. Khối vật chất trí tuệ này phải được cống hiến cho nhân quần xã hội. Muốn vậy, những trang viết ấy, bằng mọi cách, phải được đến với độc giả càng đông đảo càng tốt. Sức đóng góp hữu hiệu của nó không phải chỉ ở những phần được trân trọng tiếp thu tức thì mà cả ở những phần gây nên sự tranh luận, phê phán mạnh mẽ. Tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn về những gì tôi đã viết ra và xả thân bao vệ những công trình lao động cá nhân đó. Chỉ như vậy tôi mới thực sự có ích cho Tổ quốc tôi, nhân dân tôi. Đấy là lẽ sống thiêng liêng trong những năm tháng còn lại của cuộc đời, đặc biệt là trong tình trạng tôi không còn có điều kiện làm Địa chất-Địa vật lý nữa.
Vì số lần giao dịch rất ít, đối tác giao dịch lại dễ dàng xác định gồm các tổ chức và các cơ quan khoa học tự nhiên, chủ yếu là Địa Vật Lý và Địa chất, tôi sẵn sàng công bố công khai chi tiết tài khoản kể trên của tôi. Tôi kính đề nghị Vietcombank vui lòng giúp tôi việc này và khi cần xin cứ cung cấp dễ dàng cho các nhà báo hay bất cứ ai cần tìm hiểu chi tiết tài khoản của tôi.
Những sự việc có thật kể trên chứng tỏ họ hoàn toàn không tìm được bất kỳ dấu hiệu phạm tội hình sự nào của tôi nhưng họ đang ra sức tìm mọi phương kế để nặn ra cho được tội trạng đối với tôi. Tôi cực lực phản đối và khẩn cấp tố cáo những thủ đoạn gian trá, những âm mưu giết người hết sức tàn ác, vô đạo này. Tôi khẩn khoản kính nhờ quý vị giúp tôi chuyển bức thư này đến tận tay tất cả các vị trong Bộ Chính trị, trong Ban Chấp hành Trung ương và các vị lãnh đạo Nhà nước, Quốc hội , Chính phủ. Một khi số đông quý vị được biết, một khi tập thể được xem xét, bàn luận thật sự dân chủ thì sự việc sẽ được nhìn nhận đúng, vấn đề sẽ được giải quyết đúng. Tôi tin điều đó. Tôi cho rằng nhiều cuộc đàn áp chính trị, đặc biệt là gần đây thường do sự lộng hành, dối trá của một số thế lực, một vài cá nhân lợi dụng danh nghĩa Đảng, thao túng bộ máy chuyên chính để thoả mãn thú tính cuồng bạo nẩy sinh từ hằn thù cá nhân, từ máu mê quyền lực. Những phân tích phê phán thẳng thắn, không khoan nhượng của tôi đối với những chủ trương, hành động sai lầm có liên quan đến nhóm quyền lực này, cơ quan kia … hẳn đã đụng chạm đến họ.Trong cơn cuồng nộ, họ sẵn sàng xuyên tạc sự thật, tô vẽ ra những báo cáo bất chính để kích động và lung lạc quý vị, đưa quý vị cùng họ gánh chung những tội trạng mà nhân dân, mà lịch sử nhất định sẽ phán xét.
Tin và mong rằng quý vị cảnh giác và sáng suốt.
Kính chúc sức khoẻ quý vị và hy vọng những cấp báo khẩn thiết này sẽ được quý vị đặc biệt quan tâm.
Trân trọng
Nguyễn Thanh Giang
Nhà A13P9 – Tập thể Phòng không Hoà Mục
Phường Trung Hoà - Quận Cầu Giấy
Toà án xử theo lệnh trên
chứ không xử theo luật pháp.
Đó là trường hợp hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm xét xử người cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn về tội danh gián điệp vi phạm Điều 80 Bộ luật hình sự Việt Nam. Phiên toà sơ thẩm mở ngày 20-12-2002. Phiên toà phúc thẩm mở ngày 1-4-2003.
Cả hai phiên toà đều xử kín, người vào dự rất hạn chế, phải có giấy mời. Thường là người của công an bố trí vào ngồi nghe, cho có hình thức là xét xử công khai. Báo chí không được tường thuật, không được phỏng vấn những người tham gia tố tụng, chỉ được đưa tin vắn tắt kết quả xét xử. Vì lệnh trên bảo thế!
Thật là lạ cho toà án xét xử ở nước mình!
Lạ nữa là sau khi xét xử bản án cũng không giao cho đương sự và gia đình bị cáo. Gia đình đến tòa xin bản sao án sơ thẩm. Nộp tiền rồi. Kỳ hẹn đến lấy, thì toà án trả lại tiền, bảo ở trên ra lệnh thế!
Thế mà cứ bảo chúng ta tôn trọng dân quyền!
Lạ nữa là nội dung xét xử. Các luật sư của hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm (ông Trần Lâm và ông Đàm Văn Hiếu) đều tranh luận rất hay, rất có lý, và rất đúng luật pháp.
Tội danh gián điệp theo Điều 80 BLHS là phải có yếu tố nước ngoài. Nghĩa là anh Toàn làm gián điệp cho ai ? cho nước nào ? Các luật sư đã yêu cầu xin toà đưa chứng cớ anh Toàn làm gián điệp cho nước ngoài nào ? nước Mỹ, nước Anh hay nước Pháp vv... ? Toà không trả lời được.
Các luật sư đã biện hộ, tội danh gián điệp phải hàm chứa các nội dung sau:
Những nội dung trên, cáo trạng không làm rõ được bất cứ một điểm nào.
Bị cáo Nguyễn Khắc Toàn đã trả lời toà và tham gia tranh luận cũng rất hay.
Toà hỏi bị cáo đến số 1 Mai Xuân Thưởng-Hà Nội (nơi tiếp dân của Trung ương) nhận đơn khiếu kiện của bà con các địa phương để làm gì ? Bị cáo Toàn cho biết, bị cáo đến Mai Xuân Thưởng đưa đơn kiến nghị phục hồi nhà Lẩu Tứ Xuyên ở đầu đường Trần Quốc Toản. Bà con liền vây lấy, kể những oan khuất của mình và nhờ bị cáo có cách gì giúp đỡ. Trong nhiều đơn của bà con tố cáo công an phường Bến Nghé đánh đập những người khiếu kiện, rất thương tâm. Ở Mai Xuân Thưởng không có gì là bí mật quốc gia, chỉ có oan khuất của người dân đến khiếu kiện, điều đó ai cũng biết. Giúp đỡ những người dân đưa đơn khiếu kiện mà bị quy tội là gián điệp là điều không thoả đáng.
Hỏi về việc tại sao mở tài khoản nhận ngoại tệ ở Ngân hàng ? Bị cáo cho biết, gặp nhà thơ Bùi Minh Quốc, anh Quốc có số tiền 1.500 USD giải thưởng nước ngoài chưa biết cách gì để nhận. Bị cáo gặp ông Phạm Quế Dương nói chuyện đó. Ông Dương nguyên đại tá tổng biên tập tạp chí Lịch sử quân sự, là một chiến sĩ đấu tranh cho dân chủ hiện nay. Ông Dương bảo, dễ ợt, mất 20.000đ Việt Nam mở một tài khoản nhận ngoại tệ ở Ngân hàng là xong. Bị cáo đã mở tài khoản ở Ngân hàng cổ phần số 4 Dã Tượng, rất dễ dàng. Nhưng chưa có một đồng nào gửi về tài khoản thì đã bị bắt. Bị cáo rất tiếc là chưa giúp gì được nhà thơ nghèo Bùi Minh Quốc.
Hỏi về việc liên hệ với tổ chức Liên minh Việt Nam tự do của người Việt lưu vong ở Paris và 24 bức thư điện tử với cô Vân là thế nào ? Bị cáo Toàn trả lời không quen biết gì tổ chức Liên minh Việt Nam tự do, ai cầm đầu, gồm những ai. Còn quan hệ với cô Vân 45 tuổi không chồng ở Paris và bị cáo 48 tuổi chưa vợ ở Việt Nam; hai bên thường dùng Chat trao đổi tâm tình qua Internet. Đây là chuyện riêng tư của công dân, công an nghe lén, theo dõi là vi phạm Điều 73 Hiến pháp và Điều 125 Bộ luật hình sự về an toàn thư tín, điện thoại, điện tín. Bị cáo Toàn đề nghị toà cho công bố nội dung những thư điện tử để mọi người xem xét có đúng là gián điệp không. Các luật sư phát biểu, xét nội dung các bức thư không có gì là bí mật quốc gia, không có cơ sở để quy kết tội danh gián điệp.
Hỏi về việc bị cáo xin hộ chiếu ra nước ngoài và hẹn cô Vân gặp nhau ở Thái Lan để làm gì ? Bị cáo Toàn cho biết, có ông chú bà dì ở Úc bảo lãnh sang chơi, nên bị cáo làm đơn xin hộ chiếu, cô Vân biết tin, có hẹn sẽ gặp nhau ở Thái Lan. Trai chưa vợ, gái chưa chồng, biết nhau trên mạng Internet, rồi hẹn gặp nhau là chuyện bình thường. Các luật sư lập luận, những tình tiết này, cũng như tình tiết mở tài khoản ngân hàng, là những thứ quả xanh, chưa đủ yếu tố cấu thành tội danh gián điệp.
Trong quá trình xét hỏi, chủ toạ nhiều lần cắt ngang không cho bị cáo trình bày. Ở phiên toà sơ thẩm chốc chốc lại có một mảnh giấy đưa đến chủ tọa. Đó là sự chỉ đạo ở trên, ngồi bí mật bên trong điều hành vụ án. Ở phiên toà phúc thẩm không có hiện tượng này, nhưng chủ tọa luôn luôn cắt ngang, trấn áp không cho bị cáo nói. Đến mức anh Nguyễn Khắc Toàn phải đề nghị dừng phiên toà, thay đổi chủ tọa (là ông thẩm phán Quốc Cường), nếu không thì giải anh về lại phòng giam, còn toà muốn xét xử thế nào tuỳ toà.
Toà hỏi lý do ?
Bị cáo Toàn dõng dạc trả lời vì chủ toạ trấn áp, không cho trình bày, thì làm sao biết rõ sự thật, để xét xử cho công bằng được. Ông chủ toạ đã muốn thế, thì ông cứ xét xử lấy.
Đây cũng là một điều lạ, lần đầu tiên xảy ra trong việc xét xử ở nước ta.
Điều lạ lùng nữa là, toà không phản bác được ý kiến của các luật sư cũng như của bị cáo. Hỏi việc gì bị cáo đều trả lời được rõ ràng, khúc chiết, có sức thuyết phục, chứng minh mình vô tội. (Đến mức, một số người ngồi nghe — toàn là công an chìm — phải xì xào với nhau: “Tay này cãi như Khổng Minh vậy!”).
Ấy thế mà cuối cùng, toà phúc thẩm vẫn tuyên án theo y án toà sơ thẩm. (Nghĩa là 12 năm tù giam và 4 năm quản chế với tội danh gián điệp theo điều 80 Bộ luật hình sự Việt Nam.)
Vì lệnh trên bảo thế!
Theo nguồn tin được biết, toà phúc thẩm dự định xét xử trong hai ngày, sau vội vã kết thúc trong một ngày. Cũng theo một nguồn tin thì ở trại giam chờ phiên toà phúc thẩm, hai lần người phụ trách trại giam mời anh Toàn lên, vận động anh Toàn thôi kháng án, sẽ nghiên cứu việc phóng thích. Anh Toàn không chấp nhận, trả lời, các ông làm sai lại muốn tôi cùng sai với các ông à. Đến phiên toà phúc thẩm, nửa tiếng trước khi mở phiên toà, chủ toạ là thẩm phán Quốc Cường, còn gặp bị cáo, vận động một lần nữa thôi kháng án: “Bây giờ vẫn còn kịp, nếu anh rút kháng án, chúng tôi sẽ thả anh”.
Cũng lại là một điều lạ nữa trong công việc xử án ở nước ta.
Gần đây có một loạt những cuộc bắt bớ với tội danh gián điệp. Bắt bác sĩ Phạm Hồng Son, người đã dịch tài liệu “Thế nào là dân chủ” trên trang Web của sứ quán Mỹ, và là tác giả bài viết “Những dấu hiệu đáng mừng về dân chủ ở Việt Nam” gửi tổng bí thư Nông Đức Mạnh. Bắt nhà báo Nguyễn Vũ Bình, nguyên biên tập viên tạp chí Cộng sản, người làm đơn xin thành lập một đảng đối trọng với đảng Cộng sản và là tác giả một số bài viết về tình hình kinh tế đất nước. Bắt nhà báo Phạm Quế Dương, nguyên đại tá tổng biên tập tạp chí Lịch sử quân sự, người đứng đơn xin thành lập Hội nhân dân Việt Nam giúp Đảng và Nhà nước chống tham nhũng. Bắt nhà văn hoá Trần Khuê, tác giả cuốn “Đối thoại năm 2000” và “Đối thoại 2001”, đồng đứng đơn xin thành lập Hội nhân dân VN chống tham nhũng. Bắt quyết tử quân Trần Dũng Tiến, tác giả nhiều bài viết mạnh mẽ gửi lãnh đạo về tình hình đất nước. Và gần đây nhất là việc tái bắt giữ bác sĩ Nguyễn Đan Quế, người đấu tranh dân chủ nổi tiếng từ thời Mỹ Ngụy, và đã bị nhiều năm tù ở chế độ ta cũng vì đấu tranh dân chủ.
Những người bị bắt với tội danh gián điệp này, thực ra đều là những trí thức, cựu chiến binh thức tỉnh lên tiếng cho sự sinh hoạt dân chủ của đất nước, lên tiếng chống quốc nạn tham nhũng nhiều năm nay làm không kết quả.
Chúng ta đã chịu quá nhiều tổn thất đau sót trong việc đối xử giữa người Việt Nam với nhau, phải gọi là người Việt Nam hành hạ người Việt Nam. Vụ cải cách ruộng đất. Vụ cải tạo công thưong nghiệp. Vụ Nhân văn-Giai phẩm. Vụ Xét lại-Chống Đảng. Và bây giờ là vụ đàn áp những người dân chủ, khoác cho họ tội danh gián điệp, phản bội Tổ quốc. Đây là một việc làm cực kỳ ác độc.
Cựu chiến binh Nguyễn Khắc Toàn, người chiến sĩ từng tham gia quân giải phóng miền Nam từ 1972 đến 1976, là một người đấu tranh cho dân chủ hiện nay, và là người đầu tiên bị toà tuyên án với tội danh gián điệp (12 năm tù giam và 4 năm quản chế).
Nghĩa là toà đã xử theo lệnh trên, chứ không phải xét xử theo luật pháp.
Vì xét theo luật pháp thì anh Nguyễn Khắc Toàn là người vô tội. Không có một bằng chứng, một tang chứng nào có thể khép tội anh Toàn vào tội danh gián điệp cả.
Nếu việc xét xử như thế này cứ tiếp diễn thì lại có nhiều bằng chứng cho thế giới lên án chúng ta vi phạm dân quyền, vi phạm nhân quyền. Còn người trong nước thì đã biết quá rõ, những người bị bắt trên đều là những người yêu nước, họ hiểu biết, họ sống có nhân cách (không tham ô, tham nhũng, ăn chơi phè phỡn, tham quyền cố vị ...vv...). Họ mong muốn một đất nước phát triển, có dân chủ, họ căm phẫn những kẻ dối trá, lừa bịp, ăn cắp của công, muốn đè đầu cưỡi cổ nhân dân.
Biết mà không nói là có tội, để rồi sau này lại phải hối hận ăn năn như trong cải cách ruộng đất, như trong cải tạo công thương, như trong Nhân văn-Giai phẩm, như trong Xét lại-Chống Đảng thì đã muộn, hỏi có ích gì nữa. Giá như hồi ấy có nhiều người mạnh mẽ can ngăn, thì sự sai lầm lúc ấy biết đâu lại chẳng khác đi, sẽ không trở thành vết nhơ cho hậu thế mai mỉa.
Rất mong các đồng chí trong Bộ Chính trị hiện nay suy nghĩ, có biện pháp giải quyết đúng đắn, đừng để quá mù ra mưa, khiến nhân dân mất hết niềm tin phải khai trừ Đảng ra khỏi lòng mình.
Ngày 22 tháng 4 năm 2003
Lão thành cách mạng, nhà báo hưu trí
Cao Hồng Lĩnh
Quận Tây Hồ. Hà Nội.
Nơi gửi: